Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Giá cả biến động theo thị trường]
Hệ thống im lặng một lát, lại bổ sung: [Vật quá mức nghịch thiên ảnh hưởng đến sự cân bằng của thế giới Hồn Võ, lượt mua có giới hạn]
“...”
Sau cảm giác nhồi máu cơ tim, nàng nghe Vũ Tình Lam nói: “Thiên kiêu Nam gia ta, há có thể bị người khác sỉ nhục!”
Nam Huyền vân vê Bồ Đề đeo trên cổ tay, thần thái dịu dàng bình thản: “Thế từ hôn thôi, do nương làm chủ.”
Nam Cương Hữu củng cố cảnh giới, Nam Phong thức tỉnh võ hồn, nói ít cũng phải một tháng. Nam Huyền nhớ tới võ hồn mà nàng vẫn chưa bao giờ sử dụng kể từ khi đến Thiên Khung giới, nhân tiện nói: “Thứ cho Huyền Nhi không cách nào nhúng tay vào mọi việc của Nam gia, Mang Bắc núi băng đất tuyết, có rất nhiều nơi chưa được khám phá, Đại tổ gia gia vẫn chưa xuất quan, con sẽ đi lịch luyện trước một phen.”
Vũ Tình Lam mỉm cười, hai mắt đầy vẻ tự hào.
Nhưng bà còn chưa kịp mở miệng, chỉ thấy Nam Thiên Dục ở bên cạnh đã đi đến gần cười ha ha lên tiếng: “Nam Phong còn đang bế quan, phụ thân sẽ phái người bảo vệ con…”
Nhưng lời còn chưa nói hết đã bị ánh nhìn rét lạnh của Vũ Tình Lam cắt ngang, Nam Thiên Dục hơi có vẻ ấm ức lập tức ngậm miệng.
Lúc này Vũ Tình Lam mới lên tiếng: “Mặc dù tuyết vực Mang Bắc khắp nơi đều có nguy hiểm, nhưng từ nhỏ con đã ở bên cạnh Quan Nguyệt lão tổ, cũng nên đi lịch luyện một phen. Vừa hay hai ngày nay Tuyết Loan đã bắt sạch yêu thú xung quanh xứ sở bất tận, đi vào trong đó thăm dò khám phá một vòng cũng được.”
“Nam Phong đã bế quan, bên cạnh con không có người hộ đạo, ta sẽ thu xếp cho con một người, nhưng chỉ vào lúc sống chết trước mắt người đó mới có thể giúp con.”
Bà vừa nói vừa đưa một cái hồn giới trữ vật qua: “Những thứ này là tài nguyên cho Tuyết Loan, Nam gia không có ai có thể đến gần người nó, con tự nuôi đi, cần tài nguyên gì thì cứ tới Tài Nguyên Đường lấy.”
Nam Huyền nhận lấy hồn giới: “Đa tạ nương.”
Nàng nói rồi đưa tay lên không trung gọi Tuyết Loan đến.
Gió tuyết xen lẫn cảm giác lạnh lẽo càn quét cả tiểu viện. Tuyết Loan đáp xuống đất, thậm chí còn có thể nghe được tiếng mặt đất kết băng.
Nam Huyền nhảy lên trên mình Tuyết Loan, trước khi nàng rời đi vẫn không quên nhắc nhở lần nữa: “Nhất thiết không được để bất kỳ kẻ nào tới quấy rầy Tiểu Lê.”
Cảm giác lạnh lẽo một lần nữa rút đi. Bốn người dõi theo lưu quang màu xanh da trời đi xa, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt hài lòng.
Võ hồn thập phẩm Chí Tôn cấp! Lại còn siêng năng như vậy!
Nam Cốc Tử phá lên cười ồ: “Tiểu Huyền có tư thái của Đại Đế ha ha ha!”
****
Tuyết Loan rất nhanh đã bay ra khỏi xứ sở bất tận.
Xa xa sông băng đất tuyết vô tận, cao nguyên tuyết vực không nhìn thấy điểm đầu, trong thế giới trắng xóa chỉ có gió tuyết xen lẫn tiếng rì rào của gió lốc.
Trên người Tuyết Loan ngược lại là một mảnh mềm mại.
“Hệ thống, gần đây có nguy hiểm gì không?”
[Hồn thú trong vòng ba ngàn dặm đều đã bị Tuyết Loan chấn nhiếp, ngoài ba ngàn dặm có một con hồn thú Hồn Tông cảnh, thực lực tương đương Tuyết Loan]
“Thế nghĩa là không có nguy hiểm.” Nam Huyền bất giác cong khóe môi. Nàng một lần nữa nhắm mắt. Nàng chỉ là đến thử luyện hồn kỹ một chút, không ngờ lại có thể có được thu hoạch.
“Hệ thống, ta chết lâm sàng một lát, đến nơi kêu ta.”
[Chết lâm sàng?]
“Ngủ một lát.” Võ hồn đặc thù đó, lúc nàng nghỉ ngơi chính là lúc hồn lực lưu chuyển nhanh nhất.
[...]
Tuyết Loan bay qua từng ngọn núi băng. Gió tuyết cũng càng lúc càng lớn, thậm chí còn không nhìn thấy rõ đường đi phía trước.
Nam Huyền nhờ có Tuyết Loan, trên người ngược lại không nhiễm một mảnh bông tuyết, tu vi Chân Vũ cảnh cũng có thể chống lại gió rét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


