Trên đài cao, ở chỗ Quy Nguyên Thánh Tông có lão giả ở phía dưới cùng đứng lên cười nói: “Mang Bắc Nam Thị, ha ha ha, không ngờ vị lão tổ đã mất sớm kia ngay cả võ tu nhà mình cũng lừa. Xem ra chư vị vẫn còn chưa biết, vậy thì hôm nay ta sẽ nói cho mọi người biết. Từ trước đến nay Nam Huyền không hề thức tỉnh võ hồn cửu phẩm Kim cấp gì cả! Nàng ta chính là một phế vật từ đầu đến chân!”
Nam Thị là một gia tộc lớn mới tấn cấp, được xếp vào hàng thế lực đứng đầu mà không bị những thế lực khác nhằm vào, có thể nói không thể thoát khỏi liên quan tới vị lão tổ Hồn Thánh cảnh đã mất sớm kia.
Một năm trước sau khi lão tổ chết, Nam gia đã gặp rất nhiều phiền phức. Nếu như Nam Huyền còn là thiên kiêu giả, có thể tưởng tượng được kết cục của Mang Bắc Nam Thị.
Trong lúc nghị luận, cả đám tu sĩ đều nhìn vào liễn kiệu, cả ánh mắt của trưởng lão đệ tử Nam gia cũng tập trung lên trên người kẻ trong cuộc. Dù sao cũng chưa ai từng tận mắt chứng kiến Nam Huyền ra tay.
Ánh mắt hội tụ nhìn vào một chỗ, màn sa được một đôi tay trắng đến quá đáng từ bên trong nhẹ nhàng vén lên. Từng ngón tay giống như cây hành, ở đầu ngón tay móc một chuỗi vòng tay Bồ Đề tinh khiết không tì vết.
Áo lụa thuần trắng, váy dài chấm đất, bước chân mỹ nhân nhẹ nhàng như ngọc.
Mọi người ai nấy đều nín thở, cùng sinh ra lòng kính ngưỡng dành cho vị đệ nhất thiên kiêu đại lục này.
Nam Huyền không muốn tốn thời gian với bọn họ, tầm mắt dời sang Tần Trần, chân mày khẽ nhíu.
Trong mắt tên Tần Trần kia đầy ham muốn chiếm hữu, cả giọng điệu nói chuyện cũng có vẻ bố thí: “Huyền tiên tử, sau lần hội võ Lục Triều này, tại hạ sẽ trở thành Thánh Tử Quy Nguyên Thánh Tông nên phải thực hiện hôn ước. Nhưng ngươi thức tỉnh võ hồn tam phẩm Hoàng cấp, không thể làm chính thê của Thánh Tử được, nếu bản thân ngươi đồng ý cam chịu làm thiếp thì ta còn có thể bảo vệ ngươi chu toàn!”
Có người nhỏ giọng nghị luận: “Võ hồn tam phẩm Hoàng cấp hả? Còn phế hơn cả chúng ta nữa, không thể nào.”
“...”
Người căng thẳng nhất chính là người của Nam gia, lời những tu sĩ kia nói không phải không có lý, dù sao bọn họ cũng chưa từng hiểu rõ Nam Huyền.
Hậu bối Nam Thị không có đệ tử nào có thiên phú đặc biệt xuất sắc, chỉ dựa vào một mình Nam Huyền chống đỡ. Nếu như Nam Huyền là thiên kiêu giả thì sẽ không còn gì để kiêng nể nữa, sợ rằng Mang Bắc Nam Thị cũng sẽ bị những thế lực khác không chút kiêng kỵ từng bước xâm chiếm.
Vậy mà người trong cuộc đang là trung tâm của mọi ánh nhìn kia lại đang nghịch vòng tay. Nàng nhìn Tần Trần và võ hồn Lôi Sư ở phía sau đang la hét cùng với ánh mắt nhất định sẽ được kia, cất tiếng cười dịu dàng: “Làm thiếp hả?”
Trong lúc giơ tay, đầu ngón trỏ vẽ nhẹ vào không khí một cái.
Bịch.
Gọn gàng dứt khoát, đầu người rơi xuống đất, Tần Trần thậm chí vẫn còn giữ nguyên biểu cảm trước khi chết.
Toàn trường im phăng phắc.
“Huyền tiên tử… đã giết chết Tần Trần!”
[A a a! Ký chủ ngươi làm gì vậy? Đó là Đứa Con Thiên Vận đó!]
“Nam Huyền tiểu nhi, chôn cùng với đồ nhi ta đi!”
Nam Huyền nghiêng người, nhìn Bát trưởng lão Quy Nguyên Thánh Tông đang đánh tới nàng, vẫn như cũ nhếch môi cười mỉa.
“Ngươi dám!” Gia chủ Nam gia và các trưởng lão trong nháy mắt đánh tới.
Động tác Nam Huyền còn nhanh hơn nữa, hồn lực mạnh mẽ tụ lại hình thành một lưỡi đao ánh sáng chém về phía trước.
Bịch.
Trên lôi đài, hai cái đầu người xa xa nhìn nhau.
Nàng biết mà, lúc nãy ra tay sao lại không cắt trúng chỗ nàng muốn cắt? Quả nhiên, cấu tạo chất xương vẫn có chút khác với nhân loại ở thế giới ban đầu.
[Đinh, đã phát phần thưởng, ký chủ hoàn thành pha tiêu diệt đầu tiên, khen thưởng một cái bảo rương Thập Phẩm cấp Chí Tôn]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



