“Hội võ Lục Triều, trận thứ ba vòng tranh tài đầu tiên, đệ tử Mang Bắc Nam Thị, Nam Huyền đối chiến với đệ tử nội môn Quy Nguyên Thánh Tông, Tần Trần!”
Nam Huyền mở mắt ra giữa tiếng tranh cãi ồn ào, một đợt hoa mắt đi kèm cảm giác tim đập nhanh khiến nàng không nhịn được nhíu mày.
“Các người nói xem, Huyền tiên tử và Tần Trần, ai lợi hại hơn?”
“Cái đó còn cần phải nói nữa sao, nhất định là Huyền tiên tử rồi. Nàng chính là võ hồn cửu phẩm Kim cấp duy nhất Thiên Khung giới đó, đáng tiếc chúng ta chưa từng thấy nàng ra tay. Lần hội võ Lục Triều này, coi như là có phúc lắm mới được thấy.”
“Tần Trần cũng không kém, võ hồn thất phẩm Tử cấp, tuổi còn trẻ đã có tu vi Chân Võ cảnh. Hơn nữa, chẳng phải có lời đồn rằng, thật ra thì Huyền tiên tử… còn chẳng bằng người bình thường chúng ta đó sao?”
“Toàn là nói nhảm thôi, tự các người nhìn xem, Huyền tiên tử có giống như người bình thường không?”
“...”
Mọi người nghe vậy nhìn lại, ở một bên lôi đài là một chiếc liễn kiệu xa hoa, thấp thoáng có thể thấy được nữ tử áo trắng đang nằm nghiêng trên chiếc ghế dựa mềm mại giữa tầng tầng sa mỏng.
Mái tóc đen vấn lên bằng một cây trâm ngọc trắng, hai sợi dây buộc tóc màu xanh ngọc xuôi theo đuôi tóc rũ xuống, hòa làm một thể với màn sa.
Nữ tử mang thần thái xa cách lạnh lùng, tựa như trăng sáng không thể chạm tới, quả nhiên là một gương mặt mỹ nhân dịu dàng thùy mị bẩm sinh.
Trong liễn kiệu, Nam Huyền rốt cuộc đã lấy lại tinh thần. Nàng lắng nghe tiếng ồn ào bên ngoài rồi lại nhìn vào nam tử áo xanh mặt mày cao ngạo đang chuẩn bị ra tay với nàng ở đằng trước, mắt thoáng lộ vẻ ngơ ngác.
Không sai, nguyên thân hoàn toàn không phải là thiên tài vạn cổ hiếm có. Cái gì mà võ hồn cửu phẩm Kim cấp gì đấy, toàn là giả hết!
Nguyên thân Nam Huyền là một vị thiên kiêu giả mà lão tổ tông Nam gia vì muốn chấn nhiếp ngoại tộc mà tạo ra. Hơn nữa lão tổ tông kia cũng đã qua đời cách đây không lâu.
Cho nên ngoại giới bao gồm cả gia tộc Nam Thị đều không ai biết nàng chính là một phế vật trăm phần trăm, một phế vật chỉ mới thức tỉnh võ hồn tam phẩm Hoàng cấp.
Nhìn lại tu vi Khí Võ cảnh của nàng, cho dù là bất kỳ người nào đang có mặt tại đây đi lên đều có thể giết chết nàng. Nàng làm sao chống lại Tần Trần là Chân Võ cảnh cao hơn nàng những hai cảnh giới lớn được chứ.
Nam Huyền rầu rĩ, khởi đầu không thuận lợi rồi.
[Đinh, hệ thống Trùm Phản Diện xin được phục vụ ngài!]
[Xét thấy ký chủ đang trong hoàn cảnh khó khăn, ban thưởng gói quà tân thủ: Thẻ Vô Địch (nửa nén hương), Thẻ Vô Địch tự động kích hoạt]
[Kiểm tra đo lường Tần Trần Đứa Con Thiên Vận (đợi thức tỉnh), thông báo nhiệm vụ: Uy nghiêm của đại nhân vật phản diện không cho phép khiêu khích, ngăn cản Tần Trần thể hiện, đánh chết tiểu nhân đánh lén Bát trưởng lão Quy Nguyên Thánh Tông]
[Phần thưởng nhiệm vụ: Một năm tuổi thọ, tọa kỵ Thần thú Hồn Tông cảnh: Tuyết Loan]
Ồ?
Bàn tay vàng xuyên không hả? Mắt Nam Huyền sáng lên, nhưng bây giờ rõ ràng không phải là lúc chú ý tới hệ thống.
Trên lôi đài, nam tử tên là Tần Trần ở đằng trước lên tiếng, giọng điệu phách lối: “Nam Huyền, ngươi cùng lắm chỉ là võ hồn tam phẩm Hoàng cấp mà thôi, nể tình ngươi và ta có hôn ước, hãy nhận thua đi, không đến nỗi làm mất thể diện cả tộc Nam Thị.”
Mọi người trên đài dưới đài đều thổn thức nghi ngờ, còn đệ tử Nam Thị thì căm hận nhìn chằm chằm Tần Trần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



