Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cái gì?” Mọi người sửng sốt hô lên.
Nam Huyền không để ý đến vẻ mặt của các trưởng lão, quay mặt nhìn sang một vị lão tổ đầu trọc khác nói: “Nhị tổ gia gia, vẫn phải làm phiền ngài và tổ nãi nãi dẫn người đi đến đáy Vô Tận Nhai một chuyến.”
“Con cảm nhận được dao động của một luồng hồn lực cực kỳ nồng đậm, hình như ở không gian loạn lưu Vô Tận Nhai có mỏ hồn thạch không dưới thất phẩm.”
“Mỏ hồn thạch không dưới thất phẩm sao?”
Mọi người càng giật mình hơn, không hề có chút ổn trọng mà nhân vật cốt cán của gia tộc lớn nên có.
Nửa khắc đồng hồ trước, mọi người còn đang bàn bạc những chuyện tiếp theo phía sau, bây giờ đột nhiên được biết Nam gia sắp có hai võ hồn tiềm lực bát phẩm Bạch cấp, hơn nữa Thánh Nữ còn có võ hồn thập phẩm Chí Tôn cấp.
Thậm chí còn có khả năng xuất hiện mỏ hồn thạch không dưới thất phẩm nữa! Là thất phẩm, hay là bát phẩm đây?
Ngạc nhiên liên tiếp khiến cho mọi người cảm giác có chút không chân thực, nhưng cũng may bọn họ vẫn còn giữ lại một chút lý trí.
Nhị lão tổ đầu trọc tên là Nam Cốc Tử, võ hồn Xích Luyện Thiền Trượng. Ông ấy chẳng những có tu vi Hồn Tông cấp năm mà còn là một vị lục phẩm luyện khí sư.
Nam Cốc Tử lập tức cùng Nam Mai Khê dẫn theo mấy vị trưởng lão rời khỏi đại điện nghị sự, bay tới Vô Tận Nhai.
“Bản thân ta đã có võ hồn biến dị, ngày võ hồn thăng cấp lên bát phẩm cũng chính là lúc lão phu thăng lên Hồn Thánh!” Nam Cương Hữu cũng nuốt vào Tỉnh Hồn Đan dùng thẻ thăng cấp võ hồn bát phẩm biến ra rồi bay về chỗ bế quan.
Nam Huyền thấy phần đông mọi người đều đã rời đi, mới nhìn sang Nam Thiên Dục và Vũ Tình Lam: “Phụ thân, nương, hoàn cảnh hiện tại của Nam gia không cho phép chúng ta đau lòng, hồn đăng của Tiểu Phàm chưa tắt, việc cấp bách bây giờ chính là chống lại bên ngoài!”
Đáy mắt Nam Thiên Dục và Vũ Tình Lam toát lên vẻ bi thương. Huyền Nhi của họ rõ ràng dịu dàng như vậy, vừa mới thoát ra khỏi nỗi đau tự tay moi hồn cốt đệ đệ xong lại phải tiếp tục đi giải quyết hoàn cảnh khó khăn của Nam gia.
Bản thân nàng đang đau khổ như vậy, lại còn muốn đi an ủi bọn họ, thật là khiến cho người ta đau lòng!
[Hay cho một đôi mẫu từ tử hiếu, ban thưởng 500 giá trị nhân vật phản diện]
“Huyền Nhi, con đi nghỉ ngơi đi, chuyện ở bên ngoài đã có nương và phụ thân.”
Nam Huyền vừa mới bước vào sân nhỏ, chỉ thấy Nam Lê hai mắt đỏ hoe chạy tới: “Tỷ tỷ, thật xin lỗi, là muội đã hại Tiểu Phàm, người thức tỉnh Tiên Thiên Độc Thể rõ ràng là muội.”
Nam Huyền thở dài, nàng ghét nhất là trẻ nhỏ, nhưng đứa nhỏ có giá trị khí vận, đáng để cho một lời khuyên. Thế là nàng kéo Nam Lê lại ngồi vào bên cạnh, nói nhỏ: “Muội không có sai.”
Nam Lê nén nước mắt: “Tiểu Phàm sẽ trở lại thật sao?”
“Sẽ trở lại, nói không chừng lúc gặp lại Tiểu Phàm còn lợi hại hơn cả muội nữa.”
“Không được không được, tỷ tỷ đã lợi hại hơn muội, muội không muốn làm người kém nhất đâu.”
Tóm lại là trẻ nhỏ ấy mà, dỗ dành mấy câu là được.
Nam Huyền lấy bình thủy tinh ra, bên trong có một con nhện tím ngốc dễ thương đang nằm ở chỗ nắp bình, mắt to chớp chớp nhìn chằm chằm nàng, nhìn đến sống lưng người ta nổi da gà.
“Nhện con thật là đáng yêu, tỷ tỷ, cái này là cho muội hả?”
“Thích không?”
“Thích thích, nhưng tổ nãi nãi đã dặn Tiểu Lê tạm thời đừng nên tiếp xúc với những thứ có độc.”
Nam Huyền giống như phỏng tay ném bình thủy tinh cho Nam Lê: “Độc tính của Thiên Võng Tử Chu rất mạnh, tỷ tỷ đặc biệt tìm đến cho muội đấy, có thể cho nó làm võ hồn của muội, nhưng mà quá trình hấp thụ độc tố rất đau.”
Nam Lê trịnh trọng gật đầu, mắt thấy nắp bình sắp sửa bị rút ra, Nam Huyền lập tức đi trước một bước đứng dậy bố trí một tầng kết giới xung quanh Nam Lê: “Tỷ tỷ hộ pháp cho muội.”
Nam Lê cảm động đến hai mắt rưng rưng, khiến cho Nam Huyền có chút không nỡ nhìn vào ánh mắt trong suốt ấy.
Chỉ thấy Nam Lê rút nắp bình ra, Thiên Võng Tử Chu nhấc tám cái chân lên men theo miệng bình bò ra ngoài, leo lên cánh tay Nam Lê, không có chút dấu hiệu báo trước cắn Nam Lê một phát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


