Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Trừ đạo cụ cấp Chí Tôn ra, ký chủ có thể tự mình định đoạt tất cả đạo cụ]
“Vậy thì dùng ở trên người Nam Cương Hữu đi.”
[Bản hệ thống không phục vụ cho người khác, người ngoài mời nuốt vào]
Nuốt… tấm thẻ ấy hả?
“Ngụy trang thẻ thăng cấp thành Tỉnh Hồn Đan đặt vào không gian tùy thân đi. Ngoài ra, đặt mỏ quặng hồn thạch bát phẩm ở đáy Vô Tận Nhai.”
Nam Huyền ngẩng đầu, đảo mắt nhìn mọi người đang có mặt tại đây. Ba vị lão tổ và hai mươi bốn vị hạch tâm trưởng lão đang phát lời thề, không được phép phản bội người của Nam gia.
Nam Huyền nghĩ đến đây, đã có cân nhắc: “Chư vị trưởng lão, không bằng nghe con một câu có được không?”
Mọi người cùng nhau dời mắt nhìn sang Nam Huyền, tất cả đều không tự chủ thu liễm khí tức uy thế.
“Các vị trưởng bối chưa từng thấy qua võ hồn của con, cũng chưa từng thấy con thi triển hồn kỹ, không phải là vãn bối không muốn tiết lộ, chỉ là Quan Nguyệt lão tổ không cho phép con để lộ ra, hôm nay vì gia tộc, xin mời chư vị xem thử.”
[Xét thấy ký chủ diễn trò tinh vi lừa gạt trưởng bối, ban thưởng 1000 giá trị nhân vật phản diện]
Nam Huyền khẽ động ý niệm, sau lưng lặng lẽ xuất hiện hư ảnh một đóa hoa nhài khổng lồ màu trắng thuần phát ra âm vận huyền bí: “Đây là võ hồn của con, Tâm Mạt Lị, có thể phát hiện dao động khí tức đang ẩn giấu.”
Võ Hồn vừa ra, tất cả mọi người đều sững sờ nhìn vào bông hoa nhài sau lưng Nam Huyền. Cả Nam Mai Khê và hai vị trưởng lão có võ hồn hệ thực vật trong đó đang ở bên cạnh cũng trợn to hai mắt.
Bọn họ đều có võ hồn hệ thực vật, chỉ liếc mắt nhìn sơ đã nhìn ra được bông hoa nhài nhìn như bình thường ở sau lưng Nam Huyền còn lâu mới là cửu phẩm đơn giản như vậy, lẽ nào là…
Nam Mai Khê cố nén tâm trạng kích động, cố hết sức nhẹ nhàng mở miệng: “Tiểu Huyền, con nói ta biết, Tâm Mạt Lị… rốt cuộc có phải võ hồn cửu phẩm Kim cấp không?”
Nam Huyền vốn có ý định tiết lộ võ hồn nên cũng không có tận lực thu liễm khí tức võ hồn. Nàng nghe xong câu này cũng chỉ gật đầu.
Trong nháy mắt, trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ sửng sốt, kích động, khiếp sợ và không thể tin.
“Võ hồn… thập phẩm Chí Tôn cấp!”
Nam Huyền thu hồi võ hồn: “Không sai, Quan Nguyệt lão tổ không cho phép con xuất thế cũng là vì nguyên nhân này.”
“Tâm Mạt Lị là vật chí thuần trong thiên hạ, cũng bởi vì nó xếp vào hàng thập phẩm nên con mới có thể cảm nhận được một số dao động mà người thường không cách nào cảm nhận được.”
Nam Huyền quay người lại đối diện với Đại lão tổ Nam Cương Hữu, trở tay lấy “Tỉnh Hồn Đan” ra đưa tới: “Đại tổ gia gia, đây là Tỉnh Hồn Đan, có thể giúp cho võ hồn của ngài lột xác thành bát phẩm Bạch cấp.”
Nam Huyền lấy thẻ thăng cấp võ hồn bát phẩm dùng lên trên người Nam Cương Hữu, đương nhiên cũng đã có cân nhắc.
Ba vị lão tổ đều có võ hồn thất phẩm Tử cấp, nhờ vào tài nguyên gia tộc bồi đắp mới có thể xông phá giới hạn Hồn Vương, xếp vào hàng Hồn Tông cảnh. Hơn nữa Đại tổ Nam Cương Hữu còn có chiến lực cao nhất Nam gia, võ hồn Thiên Cân Đỉnh, tu vĩ Hồn Tông cấp chín.
Thông thường mà nói, trong tình huống được rất nhiều tài nguyên bồi dưỡng, cho dù cảnh giới có cao hơn phẩm chất võ hồn của mình thì cũng chỉ có thể ở vào khoảng cấp bốn đến cấp năm. Bởi vì Thiên Cân Đỉnh có thể tiếp nhận hồn lực vượt xa bản thân nó nên mới có thể đột phá lên Hồn Tông cấp chín.
Nhưng suy cho cùng vẫn là võ hồn thất phẩm Tử cấp, cho dù có mạnh hơn nữa thì cũng bị giới hạn ở đây.
Nam Huyền nhẹ giọng đáp: “Là của Quan Nguyệt lão tổ để lại, đan dược không có vấn đề.”
“Thập Lục trưởng lão ngoại môn mà con chọn làm người hộ đạo ngày đó, võ hồn biến dị của ông ấy cũng nhờ nó mà trở thành bát phẩm Diễm Long.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)