Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Vâng ạ."
Quách Yến vẫy tay gọi Vu Tiểu Cương về, vừa lau tay cho con trai vừa cười nói: "Thực ra cũng không cần vội đâu mẹ, Thư Uyển ít khi lên thành phố, theo con thì cứ ở lại đây một đêm, mai con đưa em đi công viên Nhân Dân tham quan."
Vu Thư Uyển đang định đứng dậy lại ngồi xuống: "Thế thì tốt quá ạ."
Quách Yến: "..."
Nhìn thấy sắc mặt Quách Yến xụ xuống, Vu Thư Uyển khoan thai đứng dậy, lễ phép nói: "Đi công viên với chị dâu thì vui thật, nhưng mấy hôm nay trời vẫn hơi nóng, ở quê mát mẻ hơn, cũng thoải mái hơn. Chị dâu à, lần này em cứ theo mẹ về nhà trước đã nhé."
Quách Yến thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Cô ấy vì giữ thể diện nên mới buột miệng khách sáo vài câu, ai ngờ cô em chồng bình thường hướng nội ít nói lại đột nhiên mở miệng đồng ý.
Vu Đại Sơn chỉ là công nhân phân xưởng bình thường nhất của nhà máy thép, phân được căn hộ một phòng này cũng là nhờ nể mặt dượng của Quách Yến là công nhân lâu năm trong xưởng nói đỡ cho, ở đây căn bản không chứa nổi thêm người nào nữa.
May mà cô em chồng còn biết điều, nói thêm câu sau, chứ nếu ở lại thật thì cô ấy chịu sao nổi.
Nghĩ đến đây, Quách Yến dường như sợ Vu Thư Uyển đổi ý lần nữa, vội vàng lấy từ trong ngăn kéo ra ít táo lát và hạt dưa mà bình thường không nỡ ăn, dúi vào tay cô.
Quách Yến: "Chị bụng mang dạ chửa nên không tiễn được, mấy thứ này Thư Uyển cầm lấy mà ăn dọc đường."
Vu Thư Uyển cười híp mắt nhận lấy: "Vậy em cảm ơn chị dâu."
Buổi tối, Vu Đại Sơn tan làm về nhà: "Giờ này chắc mẹ với Thư Uyển về đến nhà rồi. À đúng rồi, hôm nay Thư Uyển không khỏe, con bé sao rồi?"
Quách Yến hừ một tiếng: "Anh lo lắng thế thì ra văn phòng khu phố gọi điện thoại mà hỏi. Cái cô em gái này của anh, có mẹ anh lo lắng còn chưa đủ hay sao."
Nhắc đến chuyện này Quách Yến cũng phải công nhận, nhưng vẫn già mồm cãi cố: "Thế công việc của anh cũng là do dượng em giúp nói đỡ đấy thôi, không thì anh cũng chỉ là một tên nông dân chân lấm tay bùn."
"Nông dân thì sao chứ? Anh có tay nghề, bố anh cũng là nông dân, ông đi làm mộc cho người ta nuôi sống cả một đại gia đình đấy, em bớt coi thường người khác đi."
Quách Yến thực ra cũng không coi thường ai, hồi đó cô ấy ưng Vu Đại Sơn cũng vì anh ta khỏe mạnh, tháo vát.
Ngập ngừng một chút, thái độ của Quách Yến dịu đi: "Nhắc đến chuyện này mới nhớ, hôm qua cô em tìm anh, bảo là cái giường ở nhà bị gãy một chân, lát nữa anh sang sửa giúp bà ấy nhé, tiện thể vợ chồng mình sang ăn chực bữa tối luôn."
Nhà dượng ở ngay khu tập thể nhà máy lớn hơn bên cạnh, Vu Đại Sơn không chút do dự mà đồng ý ngay.
Vu Đại Sơn tìm được dụng cụ cần dùng, xách lên nói: "Có điều lần trước đi sửa ghế thấy sắc mặt dượng không tốt lắm, hay là tối về nhà ăn?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










