Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạch Nguyệt Quang Chết Yểu Trong Truyện Thập Niên Tái Hôn Rồi Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Rất nhanh sau đó Vu Thư Uyển theo Trương Phượng Cúc rời khỏi hợp tác xã mua bán, trở về khu tập thể nhà máy nơi anh cả sống ở huyện.

Chị dâu Quách Yến đang mang thai đứa thứ hai, ngồi ngay cửa trông chừng Vu Tiểu Cương bảy tuổi đang nghịch bùn.

"Mẹ, sao mẹ đến muộn thế?"

"Đều tại thằng Đại Sơn không nói rõ ràng từ trước, hai mẹ con vào nhà máy rồi lại phải vòng qua hợp tác xã mua bán."

Trương Phượng Cúc vừa nói vừa dìu Vu Thư Uyển vào nhà, lại bảo Quách Yến lấy thuốc nước hoắc hương cho con gái.

Quách Yến nói: "Đầu năm chẳng phải đã đưa cô út đi đo vải may quần áo mới rồi sao, sao lại đi hợp tác xã nữa thế ạ?"

"Nó bị say nắng, mẹ đưa nó đi mua túi nước đá uống."

Nụ cười của Quách Yến có chút gượng gạo: "Cái thứ đó ở nhà bỏ chút đường trắng vào là làm được ngay, tốn tiền mua làm gì cho uổng."

Trương Phượng Cúc đặt mạnh chiếc ca tráng men in hình ngôi sao đỏ xuống bàn, vài giọt nước bắn cả ra ngoài.

"Tiêu đến tiền của chị à?"

"Không có mà, mẹ xem mẹ nóng nảy cái gì, con cũng chỉ buột miệng nói thế thôi. Thư Uyển là em út trong nhà, được thương nhiều hơn cũng là lẽ đương nhiên mà."

Quách Yến biết mẹ chồng thương nhất cô em chồng được nuông chiều từ bé này nên cũng không dám nói thêm gì nữa.

Trương Phượng Cúc lúc này mới thôi, bà cầm giẻ lau sạch vệt nước trên bàn.

Ở bên cạnh, Vu Thư Uyển vừa uống xong thuốc hoắc hương, lúc này đang ngậm viên đường phèn mà Trương Phượng Cúc không biết lấy từ đâu ra, vị ngọt lịm.

Ở thời hiện đại, cô được bà ngoại nuôi lớn. Sau khi bố mẹ ly hôn năm cô năm tuổi, chỉ có bà ngoại là đối tốt với cô. Kể từ khi bà ngoại qua đời nửa năm trước, cô thậm chí còn cảm thấy nếu không phải mình đang vẽ truyện tranh dài kỳ và có biên tập viên giục bản thảo thì dù có chết rục trong nhà cũng chẳng ai quan tâm.

Hiện tại, sự quan tâm của Trương Phượng Cúc khiến cô có chút luống cuống.

Sự quan tâm đến từ người mẹ này thật kỳ diệu, hơn nữa cô lại còn là người được thiên vị nữa chứ.

Thật tốt.

Đứa trẻ có mẹ được xem như báu vật.

"Nghĩ gì mà cười ngẩn ngơ thế? Bình thường con không chịu làm việc, giờ mới đi bộ có mấy bước đã say nắng, xem về nhà có nhớ đời không."

Trương Phượng Cúc liếc nhìn Vu Thư Uyển, miệng thì càm ràm nhưng ánh mắt lại cười tít.

Quả nhiên, Quách Yến nghe vậy sắc mặt liền tươi tỉnh hẳn lên, quay đầu nhìn con trai đang nghịch bùn trong sân.

Kể từ khi gả vào nhà họ Vu, Quách Yến luôn cảm thấy tủi thân.

Vu Đại Sơn nhờ vào quan hệ của cô ấy mới được vào nhà máy thép huyện, cô ấy lại còn sinh cho họ một đứa cháu đích tôn. Con dâu nhà người ta mang thai thì mẹ chồng đến tận nhà chăm sóc, đằng này trong mắt mẹ chồng cô ấy chỉ có mỗi cô em chồng.

Tuy nhiên, con trai cô ấy học ở quê, tiền ăn học này là do bố mẹ chồng chi trả.

Mẹ chồng nhà hàng xóm lên thành phố chăm sóc là thật, nhưng suốt ngày mâu thuẫn, lại còn chẳng cho con trai con dâu đồng nào.

Nghĩ đi nghĩ lại, cuộc sống của cô ấy vẫn thoải mái chán.

Trương Phượng Cúc ngẩng đầu nhìn trời: "Giờ đi luôn thôi, ngày càng ngắn rồi, phải tranh thủ bắt xe khách trước khi trời tối."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc