[51] Bạc Vụ
****
Cùng lúc bị hơn trăm người sống nhìn chằm chằm không chớp mắt là thể nghiệm gì?
- ---nỗi sợ hãi khi lần đầu tiên gặp đám tang thi cũng chẳng khác là bao.
Bọn họ bất động, những người kia cũng bất động.
Mặt trời treo trên cao, nhiệt độ không khí nóng như thiêu đốt.
Đường ray bọn họ đang đứng ở giữa không trung cách hồ nước trăm mét, một đoạn tàu huyền phù bị đụng gãy ngã chỏng vó bên cạnh đường ray, gió thổi bay vạt áo bọn họ, tựa hồ chỉ cần không chú ý một chút thì chỉ một trận gió cũng có thể thổi bọn họ rớt xuống hồ chết.
Hai người cùng hơn hai trăm người giằng co, trời đất nháy mắt an tĩnh.
Quý Vũ Thời khẽ di chuyển chân về sau một chút.
Đám hành khách này liền hành động, im lặng không một tiếng động theo đường ray đi tới chỗ bọn họ.
Hông bị người dùng tay đỡ lại, là Tống Tình Lam đỡ cậu, ở sau lưng cậu thấp giọng nói: "Chuẩn bị xong chưa, chúng ta chạy."
Quý Vũ Thời khựng lại, đám hành khách kia cũng khựng lại.
Khoảng cách giữa bọn họ không gần không xa, ánh mắt nhìn chằm chằm hai người, biểu tình kinh hoàng, thất thố, khóc lóc vừa nãy không thấy đâu nữa, mặt không biểu tình đứng ở đó.
Muốn chạy?
Quý Vũ Thời siết chặt nắm tay, không sai, tình huống hiện giờ thì bọn họ phải chạy.
"Trước tiên thử một lần chạy theo hướng ngược lại, thấy bệ đỡ dành cho nhân viên sửa chữa thì lập tức nhảy xuống."
Tựa hồ để Quý Vũ Thời có thời gian chuẩn bị, Tống Tình Lam nói xong thì đè thấp âm thanh đếm ngược ba tiếng: "Chạy!!"
Hai người đột ngột nhấc chân chạy như điên.
Còng tay trói buộc bọn họ lại một chỗ, chạy có chút lảo đảo.
Phía sau là tiếng chân rầm rập, hơn trăm người đang nhắm tới bọn họ.
Đường ray trên không chật hẹp không cho phép quá nhiều người cũng chạy, chạy tới tốc độ cao cùng chen chúc, thỉnh thoảng lại có âm thanh rớt xuống hồ ở phía sau, mọi người giống như bánh chẻo bị lấn ra khỏi đường ray.
Quý Vũ Thời cảm thấy chân cũng không còn là chân của mình, đường ray tàu cao tốc nóng hập hập, chưng bọn họ túa mồ hôi như mưa, cứ như đang ở trong biển lửa.
Sức bật cùng sức chịu đựng của Tống Tình Lam lớn hơn cậu mấy lần, sau một khoảng chạy như điên thì Quý Vũ Thời rõ ràng chỉ còn là bị quái lực kéo đi, không thể không liều mạng đuổi kịp bước chân Tống Tình Lam. Bóng lưng cao lớn của đối phương đang ở trước mặt cậu, bả vai dày rộng cùng dáng người khỏe mạnh đảm bảo an toàn, giống như chỉ cần anh ở đây thì bọn họ nhất định có thể đột phá vòng vây.
Lòng bàn tay dinh dính đầy mồ hôi, Quý Vũ Thời chỉ cảm thấy mặt cùng lưng mình đều không ngừng nhỏ mồ hôi.
Đời này cậu chưa từng chạy nhanh như vậy.
Mà những kẻ phía sau bọn họ lại không hề biết mệt mỏi, chỉ trăm mét đã có không ít lần với tay túm lấy quần áo Quý Vũ Thời.
"Đệt!"
Ngay cả Quý Vũ Thời cũng nhịn không được bùng nổ.
Không có vũ khí, con đường phía trước cũng không biết, cũng không thể ra tay đối phó với người sống, trong hiểm cảnh này bọn họ hoàn toàn đứng ở vị trí bị động.
Đường ray không trung nhìn không thấy điểm cuối, sức lực con người có hạn.
Trong trận rượt đuổi không tiếng động này, Tống Tình Lam nhanh chóng nghĩ ra biện pháp thứ hai, bọn họ không thể cứ tiếp tục chạy mãi như vậy!
Tống Tình Lam đột nhiên dừng bước, Quý Vũ Thời suýt chút nữa bổ nhào vào người anh, còn chưa kịp lên tiếng đã bị Tống Tình Lam đưa tay nâng eo: "Leo lên!"
Quý Vũ Thời lập tức hiểu ý, Tống Tình Lam dựa vào ưu thế chiếu cao muốn leo lên đoàn tàu bóng mờ kia!
Bóng mờ cách mặt đất phỏng chừng một mét ba, nói thì chậm diễn ra thì nhanh, Quý Vũ Thời từ bóng dáng mơ hồ tìm được vết tích cửa sổ toa tàu, được Tống Tình Lam nâng lên liền dùng một tay bấu lấy nó!
Chiếc còng tay vừa nãy đã cứu mạng hai người lúc này lại trở thành trói buộc, khóa hai người lại cùng một chỗ, Quý Vũ Thời gần như không có cách nào dùng cả hai tay.
Sóng người chi chít vọt tới, vây bọn họ chặt kín, tay đưa tới túm lấy quần áo muốn kéo bọn họ xuống.
Trên mặt, trên tay Tống Tình Lam đều bị cào rướm máu, chỉ có thể cắn răng chống đỡ: "Kéo tôi lên!"
Quý Vũ Thời đạp chân miễn cưỡng tìm điểm mượn lực, khom người kéo Tống Tình Lam lên.
Hai người phối hợp với nhau như diễn viên xiếc, thật vất vả bấu được nóc tàu nhưng vì không có điểm mượn lực nên bị đám người bên dưới túm mắt cá kéo xuống, Tống Tình Lam đạp rơi vài cái tay, rốt cuộc một bước leo lên nóc!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
