Đoàn tàu huyền phù tiếp theo tới Giang thành còn nửa tiếng nữa mới tới trạm.
Những chuyện nhỏ nhặt này đối với vụ án có lẽ không quan trọng, thế nhưng đó là lần giao tiếp cuối cùng của hai cha con Quý Vũ Thời.
Tống Tình Lam không ngắt lời, chỉ lẳng lặng lắng nghe.
Quý Vũ Thời tiếp tục nói: "Ngày đó sau khi tôi đi rồi ông ấy cũng không đi làm, bởi vì ông ấy đã chết trong nhà, trên ngực cắm một con dao."
Chỉ một câu đơn giản miêu tả lại một màn mười bảy năm trước với Tống Tình Lam.
Quý Vũ Thời nói: "Căn cứ theo thời gian tử vong thì ông ấy chết sau khi tôi ra ngoài không lâu. Cảnh sát điều tra tình tiết vụ án, loại trừ ghi chép ra vào tiểu khu vào ngày hôm ấy, từ camera giám sát phát hiện một người có nghi vấn là hung thủ."
Nghi vấn là hung thủ?
Nghe tới đây, Tống Tình Lam nhịn không được hỏi: "Vụ án chưa được phá à?"
Quý Vũ Thời nhẹ nhàng gật đầu, xác nhận. Tim cậu đập thật nhanh, còn khá hỗn loạn, giống như đang hòa mình vào ký ức.
Sauy đó cậu quay qua nói với Tống Tình Lam: "Buổi sáng hôm đó, tôi và hung thủ đã gặp thoáng qua trên hàng lang."
Tống Tình Lam cứng ngắc, chợt cảm thấy lồng ngực bị đè ép tới thở không nổi: "..."
Năm 1439, khi đó Quý Vũ Thời lớn bao nhiêu?
Chỉ mới tám tuổi mà thôi.
Lúc kể lại chuyện này tâm tình Quý Vũ Thời không kích động cũng không khổ sở, chỉ bình tĩnh nói: "Khi đó tôi còn quá nhỏ, không nhìn thấy gương mặt hung thủ. Mặc dù sau đó tôi mắc hội chứng trí nhớ siêu phàm, có thể nhớ ra rất nhiều chuyện, nhớ được cách ăn mặc của hung thủ ngày hôm đó, dáng vẻ đi lại, duy chỉ có gương mặt là không thể nhớ được, bởi vì tôi không nhìn thấy."
Hội chứng trí nhớ siêu phàm của Quý Vũ Thời.
Tống Tình Lam nhớ kỹ, lúc bọn họ ở rừng mưa Quý Vũ Thời từng nói hội chứng trí nhớ siêu phàm của mình không phải trời sinh mà là ngẫu nhiên có một ngày, cậu đột nhiên phát hiện mình có thể nhớ lại hết tất cả những chuyện đã trải qua một cách tỉ mỉ.
Như vậy, Quý Vũ Thời sở dĩ mắc hội chứng trí nhớ siêu phàm chính là vì chuyện này sao?
Lúc nhỏ mất đi nơi nương tựa nên liều mạng muốn trở lại, muốn nhớ ra hết tất cả mọi chuyện nhưng lại không thể thay đổi sự thực.
Đó là nỗi tuyệt vọng lớn thế nào chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)