Nghe Quý Vũ Thời hỏi như vậy, Tống Tình Lam mặc dù không rõ nhưng vẫn thu liễm giọng điệu vui đùa: "Uông bộ trưởng nào?"
Uông bộ trưởng phân bộ thiên khung Giang thành.
Nữ nhân, 53 tuổi, khí chất ôn nhu, tác phong làm việc mạnh mẽ như gió cuốn sấm rền, tức giận lên là ném vỡ ly.
Quý Vũ Thời nhớ rõ từ cái nhíu mày, tiếng cười, tới cả mùi nước hoa trên người đối phương.
Trong lòng Tống Tình Lam lộp bộp một tiếng, nhớ lại báo cáo kiểm tra của Quý Vũ Thời.
Cho dù tâm tính kiên định, tính cách kiên cường, thế nhưng trải qua trải nghiệm không thể tưởng tượng nổi kia đều sẽ sản sinh ra thương tích bất đồng, mỗi thành viên của đội bảy thiên khung đều có ít hoặc nhiều di chứng, một số thì biểu lộ ra ngoài, một số ẩn sâu trong tiềm thức, nhưng tất cả đều nằm trong phạm vi có thể khống chế, vì thế phân bộ mới quyết định cho bọn họ ba tháng nghỉ ngơi dài hạn.
Thế nhưng Quý Vũ Thời không giống, kết quả mà chuyên gia giám định cho cậu là: hoàn mỹ.
Tống Tình Lam là đội trưởng, lúc họp anh cũng có mặt, đối với kết quả đánh giá của chuyên gia, anh cũng không quá lạc quan, bởi vì Quý Vũ Thời giống như một học sinh đã thuộc lòng câu trả lời, cậu biết rõ nên làm sao để được điểm cao chứ không phải cậu thực sự cảm thấy như vậy.
Hai người hiện giờ đã ở phối hợp rất ăn ý, Tống Tình Lam tiến tới một bước đỡ vai Quý Vũ Thời, không khỏi hạ thấp giọng: "Quý cố vấn, cậu nghĩ tới chuyện gì?"
Cánh môi Quý Vũ Thời nhếch lên, miễn cưỡng mở miệng: "Tôi muốn.... thanh tỉnh một chút."
Vừa nói, Quý Vũ Thời vừa lấy hộp thuốc trong túi ra.
Thuốc này ăn nhiều không tốt, thế nhưng sắc mặt Quý Vũ Thời lúc này thật sự rất kém cỏi.
Tống Tình Lam lập tức xoay người, trở lại phòng bệnh rót một chén nước, trước khi đi ra đã cùng tay thử qua độ ấm của nước: "Ấm."
Quý Vũ Thời bỏ một viên thuốc vào miệng, sau đó nhận lấy ly nước trong tay Tống Tình Lam.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
