Quý Vũ Thời tỉnh lại đã là hai hôm sau.
Là giữa trưa, ánh mặt trời từ bên ngoài cửa sổ rải vào phòng bệnh, chiếu lên sàn đá cẩm thạch lóng lánh ánh kim.
Bầu trời ngoài cửa sổ xanh thẳm, vạn dặm không một bóng mây, là một bầu trời trong xanh cực kỳ bình thường vào mùa hè.
Hậu di chứng của lần chuyển tiếp này quá lớn, Quý Vũ Thời xuất hiện tình trạng bị shock tạm thời, may mắn thân thể cậu từng trải qua rất nhiều lần chuyển tiếp, sau khi được cấp cứu thì tình trạng nhanh chóng ổn định. Thế nhưng lúc này nằm trên chiếc giường mềm mại, cậu phát hiện mình mệt mỏi đến mức ngay cả một ngón tay cũng không muốn nhúc nhích.
[1456.6.15 14:51:40]
Quý Vũ Thời nhớ rất rõ tọa độ thời gian lúc trở về.
Thời điểm bọn họ xuất phát là tinh nguyên 1456.5.17, không ngờ từ khi xuất phát tới bị chặn lại rồi quay trở về cư nhiên tốn thời gian gần một tháng. Một tháng này hoàn toàn mất đi liên kết, đối với người ở phân bộ Giang thành, đối với người nhà của cậu, hẳn là rất khó khăn.
Y tá tới kiểm tra phòng một lần, còn mang tới bữa ăn cho Quý Vũ Thời.
Cháo có độ ấm vừa phải, món ăn thanh đạm ngon miệng, hết thảy đều làm Quý Vũ Thời thèm nhỏ dãi, ngoại từ ấn tượng về bữa ăn ở "trạm trung chuyển thời không", cậu thật sự đã rất lâu rồi chưa được ăn thức ăn nóng, hơn nữa, lần đó kỳ thực cũng chỉ là ảo giác mà thôi.
Dạ dày trống rỗng được cháo nóng xoa dịu, vị giác tê dại được món ăn đánh thức.
Trong ánh mặt trời cùng bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ, Quý Vũ Thời chậm rãi ăn trưa, sau đó triệt để thả lỏng.
"Cộc cộc."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

