Có vẻ như người đàn ông kia là bạn đi cùng anh, còn cô gái là bạn tình của người đàn ông mặc đồ thường ngày.
Đồng Vũ quay sang nói với Trình Nhược Miên: "Cô Trình, thất lễ vài phút nhé, tôi qua chào hỏi bạn bè một tiếng."
Trình Nhược Miên tạm nuốt lại những lời định nói, đổi giọng đáp: "Vâng ạ."
Đồng Vũ đứng dậy, cài lại khuy áo vest, bước tới cạnh bàn của Lục Chính.
Khoảng cách không xa cũng chẳng gần, ở giữa lại không có vật cản tầm nhìn, Trình Nhược Miên có thể thấy rõ Đồng tiên sinh hơi cúi người, mỉm cười hàn huyên với hai người đàn ông ở bàn bên đó.
Loáng thoáng nghe thấy Đồng Vũ kính cẩn gọi người đàn ông vừa bước vào một tiếng: "Lục tiên sinh".
Tối qua, Cốc Viêm cũng gọi anh bằng danh xưng như thế.
Hai lần nghe thấy danh xưng này, những lời đồn đại vụn vặt từng lướt qua tựa bóng câu qua cửa sổ, vốn bị giấu kín trong góc khuất ký ức nay bỗng chốc sống lại. Trình Nhược Miên nhớ ra rồi, trước kia cô đã nhiều lần nghe người ta nhắc đến người này ở Lệ Cung, bằng một giọng điệu ngưỡng mộ đầy ẩn ý.
Anh chính là vị trưởng tôn nhà họ Lục mà ai ai trong giới Tứ Cửu Thành này cũng kính sợ, lớn lên trong khu đại viện dưới chân hoàng thành, một người có bối cảnh thâm sâu không thể bàn lùi.
Hình tượng nhân vật truyền kỳ thần bí nghe qua lời đồn đại nay chồng chéo lên dáng vẻ người thật, Trình Nhược Miên không kìm được lại ngước mắt nhìn sang một cái.
Từ góc độ này, cô chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt của người đàn ông. Anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu xám, đôi chân vắt chéo đầy buông lỏng, một cánh tay gác lên lưng tựa của chiếc ghế bên cạnh. Xuyên qua khoảng hở giữa những chiếc ghế, có thể thấp thoáng nhìn thấy vòng eo săn chắc, mạnh mẽ của anh.
Ánh sáng dịu dàng của đại sảnh hắt xuống, mạ lên người anh một tầng hào quang xa hoa, lộng lẫy.
Ngay khoảnh khắc ấy, người đàn ông tình cờ nghiêng đầu nhìn sang. Ánh mắt anh rất nhạt, mang theo vẻ dò xét đầy lơ đãng.
Tim Trình Nhược Miên chợt hẫng một nhịp, gần như ngay lập tức hiểu ra: Có lẽ anh cho rằng cô và Đồng Vũ có mối quan hệ không hề tầm thường.
Ánh mắt dò xét của anh hàm chứa ý vị như vậy.
Cô chủ động dời tầm mắt đi trước, cầm ly nước trước mặt lên nhấp một ngụm.
Đồng Vũ chào hỏi xong thì quay lại ngồi xuống đối diện cô, mỉm cười xin lỗi: "Ngại quá, gặp người quen nên phải ngoại giao đôi chút."
Trình Nhược Miên mỉm cười nhẹ đáp lời không sao.
Hai người hàn huyên dăm ba câu, thấy bầu không khí đã khá thoải mái, Trình Nhược Miên mới lựa lời mở miệng: "...Đồng tiên sinh, tôi có thể hỏi thăm anh về một người được không?"
"À đúng rồi, lúc nãy cô có nhắc tới, cô nói đi."
"Trong số những người anh quen biết, có ai có tài xế tên là Trình Dương Bình không? Đó là một người đàn ông trung niên, ngoài năm mươi tuổi."
Đồng Vũ đưa đầu ngón tay day day huyệt thái dương suy nghĩ, đôi mắt sau tròng kính khẽ chùng xuống: "...Hình như là không, nhất thời tôi không nhớ ra ai cả."
"...Vậy sao."
Trình Nhược Miên dâng lên một cỗ hụt hẫng.
"Xin lỗi nhé, không giúp gì được cho cô," Đồng Vũ mang vẻ hơi áy náy, nhìn cô đầy nghiêm túc, "Là chuyện quan trọng lắm sao? Tôi có thể nghe ngóng xung quanh giúp cô."
"Không sao đâu, không cần phiền anh đâu ạ, cảm ơn anh." Trình Nhược Miên nói.
Cô và Đồng Vũ không thân thích cũng chẳng họ hàng, anh đã chủ động dang tay giúp đỡ cô nhiều lần như vậy rồi, cô sao dám được voi đòi tiên, tiếp tục làm phiền người ta cơ chứ.
Đồng Vũ dùng ánh mắt bao dung, hiền hòa đánh giá cô một câu: "Cô hiểu chuyện quá."
Trình Nhược Miên chỉ mỉm cười nhạt, không đáp lời.
Bữa cơm vơi đi một nửa, Đồng Vũ khẽ đẩy gọng kính: "...Thực ra, hôm nay hẹn cô ra đây là vì có một chuyện."
"Dạ?"
"Chuyện là thế này," Đồng Vũ dường như đang cân nhắc từ ngữ, "...Sáng nay Tiểu Viêm tổng có nhắc tới cô..."
Đại não Trình Nhược Miên lập tức trống rỗng, hơi thở cũng theo đó mà lỡ mất một nhịp.
Trong giọng nói của cô lộ rõ sự bàng hoàng: "...Ý anh là sao?"
"Tuần sau, ở Lệ Cung có một chầu tiệc, Tiểu Viêm tổng chỉ đích danh cô phải đến đó một chuyến."
Nhịp thở vừa đánh rơi của Trình Nhược Miên như tan biến vào không trung, cô tựa hồ vẫn chưa hiểu ra vấn đề: "...Nhưng... nhưng tôi và anh ta, từ lâu đã ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn dính líu gì nữa rồi mà, chẳng phải vậy sao?"
Cô không phải là hạng con gái chơi bời trong cái giới của bọn họ, thứ gọi thì đến đuổi thì đi. Cô chỉ là một sinh viên bình thường, không hề muốn dây dưa quá nhiều với những kẻ đó.
Trong lòng cô tự gào thét một cách yếu ớt và khản đặc như thế.
Thanh âm mỏng manh tựa như sự giãy giụa vô vọng, sau đó lại vang lên tiếng leng keng của xiềng xích gông cùm. Tự thân cô cũng bàng hoàng nhận ra, bản thân vốn dĩ chưa từng thực sự thoát khỏi chốn lao tù ấy.
Đồng Vũ trầm mặc giây lát, nét mặt lộ vài phần giằng xé: "...Tôi cũng thấy chuyện này rất gai góc, nên đã tự tiện nghĩ cách giúp cô."
Trình Nhược Miên ngước mắt nhìn anh ta, đợi anh ta nói tiếp.
"Tôi đã tìm vài cô gái khác, đều là kiểu người mà Viêm tổng thích. Chắc mẩm rằng trong bữa tiệc, sự chú ý của cậu ta sẽ bị phân tán, đại khái sẽ không quá làm khó dễ cô đâu. Cô cứ đến đó lộ diện một chút, đến lúc đó tôi sẽ tùy cơ ứng biến, nói đỡ cho cô vài câu rồi để cô lẻn về trước, cô thấy sao?"
Trình Nhược Miên câm lặng không nói nên lời.
Đồng Vũ âm thầm quan sát biểu cảm của cô, nhìn thẳng vào mắt cô, nói: "Cô nhìn tôi này."
Trình Nhược Miên nhìn anh ta, anh ta lên tiếng: "Tôi nhất định sẽ bảo vệ cô an toàn rút lui, cô cứ yên tâm nhé, được không?"
Cô thất thần gật đầu tựa như người mất hồn.
Một bữa cơm nuốt không trôi, nhạt nhẽo vô vị.
Ăn cũng hòm hòm rồi, Trình Nhược Miên đứng dậy: "Đồng tiên sinh, tôi đi vệ sinh một lát."
Từ nhà vệ sinh bước ra, cô tiến thẳng đến quầy thu ngân để thanh toán.
Với thân phận thư ký, quyền hạn chức trách của Đồng Vũ suy cho cùng cũng có giới hạn. Trước đây năm lần bảy lượt giúp cô cũng đã là dốc hết toàn lực rồi, bất luận kết quả chuyện hôm nay ra sao, cô đều nên đáp lễ mời anh ta một bữa cơm.
Trong lúc chờ quẹt thẻ thanh toán, Trình Nhược Miên vô thức ngoái đầu nhìn. Một cô gái đang tựa vào bức tường có khắc logo thư pháp chữ "Kinh Doãn" để chụp ảnh.
Trùng hợp thay, đó chính là cô gái ngồi cùng bàn với vị Lục tiên sinh lúc nãy.
Chụp xong, cô gái khép hờ chiếc áo khoác lông chồn trên người, bước đến bên cạnh người đàn ông mặc đồ thường ngày, giơ màn hình điện thoại cho đối phương xem. Đại khái là đang hỏi: Đẹp không anh?
Chỗ ngồi đối diện hai người họ đã trống không, dường như vị Lục tiên sinh kia đã rời tiệc từ trước.
"Chào quý khách, hóa đơn hết 9888 tệ ạ."
Trình Nhược Miên sực tỉnh.
Con số này gần bằng phí sinh hoạt của cả một học kỳ. May mắn là khoảng thời gian làm thêm trước đó cô đã tích cóp được không ít tiền tiết kiệm. Cô mở giao diện thanh toán trên điện thoại lên.
Đồng tiên sinh đang bận nghe điện thoại, một tay áp điện thoại lên tai, tay kia đè tờ giấy ghi chú trên bàn hí hoáy ghi chép gì đó. Trình Nhược Miên không có ý định quấy rầy anh ta, bèn đặt túi giấy lên ghế ngồi, rồi cất bước đi ra ngoài nhà hàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

