Trình Nhược Miên thầm nghĩ: Anh đã giúp tôi, tôi chỉ muốn trả sòng phẳng mọi thứ ngay bây giờ, chỉ vậy thôi.
Cô cúi gằm mặt đứng chết trân tại chỗ, không hé nửa lời.
Lục Chính một tay vịn vào nóc cửa xe bên ghế lái, vốn dĩ đã định bước lên xe, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của cô, rốt cuộc anh vẫn buông thêm một câu: "...Sau này có cơ hội rồi tính tiếp."
Trình Nhược Miên ngước lên nhìn anh, dùng chất giọng cực kỳ mỏng manh: "...Nhưng chúng ta, e là sẽ khó mà tình cờ gặp lại nhau lần nữa."
Trong lòng cô thầm cầu nguyện điều đó sẽ thành sự thật.
Tốt nhất là phải nhanh chóng cắt đuôi được Cốc Viêm, từ nay về sau tuyệt đối không đặt chân đến những địa bàn mà đám công tử nhà giàu trong giới của bọn họ hay lui tới nữa.
Lục Chính bật cười một tiếng mang ý vị không rõ, cũng chẳng buồn tiếp lời.
Chiếc Mercedes lăn bánh, hòa vào đường chính.
Trình Nhược Miên ngẩn ngơ nhìn cảnh đêm thành phố lướt vụt qua bên ngoài cửa sổ xe. Ánh sáng rực rỡ chói lòa, từng dãy cao ốc văn phòng đèn đuốc sáng trưng tĩnh lặng sừng sững giữa trời. Phồn hoa, nhưng chẳng hề náo nhiệt.
Bắc Thành xưa nay vẫn luôn mang lại cho người ta cảm giác như vậy.
Đây cũng chính là lý do khiến Trình Nhược Miên muốn trốn chạy khỏi quê nhà để cắm rễ tại nơi này. Nó không giống những thành phố "hot trend" khác, luôn dùng đủ mọi chiêu trò để níu chân và lấy lòng bạn. Bắc Thành mang dáng dấp của một kẻ bàng quan lạnh lùng; bạn đến, nó chẳng buồn giang tay chào đón, bạn đi, nó cũng chẳng mảy may lưu luyến.
Cái cảm giác không bị ai kỳ vọng, chẳng được ai chú ý này lại khiến Trình Nhược Miên cảm thấy tự do và thoải mái vô cùng.
Thế nhưng tòa thành này, được đúc kết từ bề dày lịch sử hàng ngàn năm, làm sao có thể thiếu vắng những dòng chảy ngầm cuộn xiết cơ chứ.
Lục Chính một tay đặt lên vô lăng chuyên tâm lái xe. Cảnh sắc rực rỡ của màn đêm xuyên qua tấm kính chắn gió rọi lên khuôn mặt tuấn tú của anh. Thần sắc anh trầm ổn, nhưng lại ngầm ẩn chứa sự sắc lạnh của một con mãnh thú đang rình rập, tựa hồ như lúc nào cũng trong tư thế chực chờ vồ lấy con mồi.
Phía trước, một loạt đèn hậu của các xe đồng loạt bật đỏ, dòng xe cộ bắt đầu di chuyển chậm lại.
Lục Chính lên tiếng: "Lấy hộ tôi cái bằng lái trong hộc để đồ với."
Trình Nhược Miên đang mải ngẩn ngơ nhìn sườn mặt anh, chậm nửa nhịp mới phản ứng lại được. Cô hơi luống cuống cạy nắp hộc để đồ, mãi mới mở ra được. Cô mò mẫm lấy tấm bằng lái ra, vừa định đưa sang thì Lục Chính đã vươn tay ra đón. Cánh tay anh rất dài, vươn qua hơi sâu, thế nên bàn tay Trình Nhược Miên đang đưa tới lại đặt chuẩn xác ngay vào trong lòng bàn tay anh.
Nhiệt độ nóng rực cùng xúc cảm thô ráp nam tính truyền đến khiến tim cô thót lên một nhịp, cô vội rụt tay lại hệt như bị bỏng.
Trình Nhược Miên theo bản năng ngước lên nhìn mặt anh, nhưng người đàn ông chẳng có vẻ gì là phản ứng, bàn tay vẫn ngửa lên chờ đợi. Một đoạn cẳng tay lộ ra phô bày những đường nét cơ bắp săn chắc, gân xanh uốn lượn chạy dài xuống tận mu bàn tay.
Cô nhẹ nhàng đặt tấm bằng lái vào lòng bàn tay anh.
Phía trước có chốt kiểm tra giao thông.
Lục Chính hạ cửa kính bên ghế lái xuống, đưa bằng lái cho viên cảnh sát giao thông đang đứng bên ngoài. Viên cảnh sát cúi người nhìn lướt vào bên trong một cái, sau đó đưa trả lại bằng lái cho anh, giọng điệu vô cùng nghiêm túc, cung kính: "Mời ngài đi."
"Vất vả cho các anh rồi."
Viên cảnh sát đáp lời: "Không có gì ạ, ngài lái xe chú ý an toàn."
Qua khỏi chốt kiểm tra, tốc độ xe lại được tăng lên. Trình Nhược Miên nhận ra nhiệt độ trong xe dường như đã ấm hơn một chút.
Dường như Lục Chính đã âm thầm điều chỉnh tăng nhiệt độ điều hòa thì phải.
Là vì ban nãy tay cô quá lạnh chăng?
Vốn dĩ cô mang thể trạng tay chân dễ bị lạnh, nhất là vào mùa đông, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến việc không khí lúc này có lạnh hay không. Nhưng giữa cô và anh chỉ là duyên bèo nước gặp gỡ tình cờ, chẳng cần thiết phải phân trần dài dòng với anh làm gì.
Chiếc Mercedes đen tuyền lướt đi giữa màn đêm Bắc Thành.
Bên trong khoang xe chìm vào một mảnh tĩnh lặng.
Thỉnh thoảng, Trình Nhược Miên lại khẽ nghiêng đầu liếc nhìn về phía ghế lái một cái, nhưng chẳng dám quay qua quá trớn, sợ lộ liễu bị anh phát hiện. Thế nên, cô chỉ có thể nhìn thấy bàn tay anh đặt trên vô lăng cùng một đoạn cẳng tay. Cũng nhờ tầm nhìn hạn hẹp ấy, cô mới phát hiện ra trên cổ tay anh có đeo một chuỗi vòng hạt.
Cô không rành về mấy món đồ chơi tĩnh tâm hay đồ sưu tầm, chỉ lờ mờ đoán được đó là chuỗi vòng trầm hương hạt nhỏ. Trầm hương mang mùi hương thanh tao, êm dịu, có tác dụng an thần rất tốt.
Là do anh cần phải mượn đến ngoại lực để tĩnh tâm ngưng thần sao? Hay đơn thuần chỉ là đeo cho vui vậy thôi?
Thật là một sự tò mò không nên có.
Cô vội thu lại dòng suy nghĩ, đồng thời dời luôn cả ánh nhìn, ngoảnh mặt ngắm nghía khung cảnh bên ngoài cửa sổ ghế phụ lái.
Điện thoại trong lòng bàn tay lúc này chợt rung lên một cái.
Là tin nhắn đến từ mẹ cô, bà Trình Nhã Cầm:
[Miên Miên, có tiến triển gì chưa con? Thật sự không cần mẹ lên đó sao?]
Trình Nhược Miên rũ mắt, lặng lẽ miết nhẹ ngón tay lên màn hình điện thoại đã tắt ngúm.
Lúc dừng đèn đỏ, Lục Chính nghiêng đầu nhìn sang ghế phụ.
Cô gái nhỏ dường như trông hơi ủ rũ, mệt mỏi.
Trình Nhược Miên hoàn toàn không hay biết gì về ánh nhìn của anh, cô ngẩng đầu, đờ đẫn nhìn về phía tấm kính chắn gió.
Chiếc Mercedes chạy đến cổng Đông của Học viện Ngoại ngữ rồi dừng lại hẳn.
Trình Nhược Miên ôm khư khư hộp giày, tháo dây an toàn ra, nói thật khẽ: "Lục tiên sinh, hôm nay cảm ơn ngài." Cô ngập ngừng một chốc, "...Chuyện đôi giày..."
Cô liếc nhìn sắc mặt anh, thấy anh không có vẻ gì là định tiếp lời, liền biết điều mà nuốt lại những lời định nói.
Lục Chính lười nhác nâng mi mắt nhìn cô.
Cô đã mặc áo khoác dạ và quàng chiếc khăn len màu xanh lam lên đàng hoàng. Khuôn mặt trắng trẻo lấp ló ẩn hiện giữa những lọn tóc và lớp khăn quàng. Ánh mắt cô trong veo nhưng khép kín, còn thần sắc lại mang nét mông lung, mờ ảo, tựa như một vệt ánh trăng nhàn nhạt.
Người rõ ràng đang ở ngay trước mắt, nhưng lại phiêu diêu mờ ảo, tựa như đám mây sầu lãng đãng che mờ ánh trăng nơi góc bể chân trời.
Trình Nhược Miên nhìn anh lần cuối, ấn chốt mở cửa rồi bước xuống xe.
Mới đi được hai bước, cô đã nghe thấy tiếng mở cửa xe vang lên từ phía sau.
"Cô Trình."
Ba chữ nhẹ bẫng nương theo gió bay đến.
Cô ngoảnh đầu lại.
Lục Chính đã bước xuống xe, khum tay châm lửa một điếu thuốc, hờ hững ngậm trên môi rồi dán mắt nhìn cô.
Trình Nhược Miên thắc mắc buông một tiếng: "Dạ? Ngài còn chuyện gì sao?"
Lục Chính lấy điếu thuốc xuống khỏi môi, bàn tay kẹp điếu thuốc lười biếng tỳ lên nóc cửa xe. Anh hạ mắt liếc qua chuỗi trầm hương trên cổ tay mình, rồi lại nâng mắt nhìn cô: "...Em đặc biệt không thích nợ ân tình của người khác đúng không?"
Một chất giọng ôn hòa, mang theo ý vị thương lượng.
Trình Nhược Miên khẽ gật đầu.
Lục Chính khẽ bật cười một tiếng, hạ giọng trầm thấp: "...Thế này đi, sau này nếu như em thực sự không còn gặp lại tôi nữa, rảnh rỗi em cứ lấy chút tiền đi quyên góp, coi như là làm từ thiện thay tôi vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
