Từ nhỏ cô cũng coi như lớn lên trong cảnh cơm no áo ấm, thỉnh thoảng mua một đôi bốt vài ngàn tệ thì vẫn có thể kham nổi, nhưng nếu lên đến cả vạn tệ thì túi tiền sẽ hơi eo hẹp, chật vật rồi.
Lục Chính không trả lời. Anh bước xuống xe, mở cửa ghế sau, cầm lấy chiếc áo khoác dạ rồi mặc vào.
Trình Nhược Miên hạ cửa kính ghế phụ xuống. Cô nhìn anh vòng qua đuôi xe đi sang bên này, hai tay túm lấy cổ áo khoác giũ nhẹ. Dáng người cao lớn, đôi chân dài, từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều dứt khoát, lưu loát, toát lên vẻ tiêu sái, phong trần của một người từng trong quân ngũ.
Anh từng đi lính sao?
Phía bên kia thảm cây xanh, bên trên những bậc thềm chính là cửa sau của một cửa hàng giày dép hàng hiệu. Cô có thể thấy bên trong đã tắt đèn, chỉ còn chừa lại một luồng sáng nhỏ le lói ở quầy thu ngân.
Xem ra tiệm đã đóng cửa rồi.
Cô cao giọng gọi với theo một tiếng: "Lục... Lục tiên sinh."
Lục Chính dừng bước, xoay nửa người lại.
Một tay cô vịn vào mép trên cửa kính, tay kia đưa ra chỉ: "...Hình như cửa hàng đóng cửa rồi..."
Lục Chính giơ tay lên vẫy nhẹ một cái, ngụ ý bảo cô không cần bận tâm mấy chuyện này.
Rồi anh quay người đi tiếp.
Bãi cỏ xanh mướt đã bị người ta giẫm mòn thành một lối đi tắt, anh cứ thế sải bước qua lối đi đó.
Lác đác có vài người đi bộ vừa dạo xong trung tâm thương mại đi ra, bất kể nam hay nữ đều đổ dồn ánh mắt về phía anh.
Cũng phải thôi, bờ vai rộng, đôi chân dài, đôi giày da đánh bóng loáng hắt ra ánh sáng lạnh, quần tây phẳng phiu không một nếp nhăn, cả người toát lên thứ khí chất tôn quý bẩm sinh. Thế nhưng dáng điệu anh lại mang vẻ buông lỏng, lười nhác, hoàn toàn là bộ dáng của một vị công tử thế gia.
Trình Nhược Miên nhìn thấy anh đưa tay lên, gập ngón tay gõ gõ vào cửa kính.
Chị nhân viên mặc đồng phục bên trong đang cúi người cặm cụi dọn dẹp thứ gì đó, chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Dùng ngôn ngữ mạng bây giờ mà nói thì Trình Nhược Miên là một "người hệ I" (người hướng nội) điển hình. Nhìn thấy cảnh này, cô đã bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng và lo lắng thay anh.
Lục Chính lại gõ thêm mấy cái.
Nữ nhân viên bên trong cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh liền sửng sốt một chốc, vội bước nhanh tới, kéo hé cánh cửa kính đã khóa ra một khe hở rồi nói câu gì đó với anh.
Từ góc độ của Trình Nhược Miên chỉ nhìn thấy sườn mặt hơi nghiêng của Lục Chính. Anh rũ mắt, hơi mỉm cười, đáp lại đối phương hai câu.
Nhân viên chần chừ giây lát, quay đầu lại nói vọng vào quầy thu ngân điều gì đó, rồi lại thực sự mở cửa ra.
Trình Nhược Miên trố mắt ngoác mồm. Người đàn ông này, e là biết dùng tà thuật mê hoặc lòng người cũng nên.
Lục Chính không bước vào trong mà đứng miêu tả một chút với nhân viên. Chị nhân viên chăm chú lắng nghe, quay người đi vào tiệm, lát sau nhanh chóng cầm hai chiếc giày khác nhau mang ra trước mặt anh.
Anh chọn một chiếc rồi đưa điện thoại của mình vào thanh toán.
Chị nhân viên đi vào rồi quay lại, qua khe cửa hở chừng nửa thân người đưa túi đồ và điện thoại trả cho anh. Lục Chính mỉm cười buông một câu: "Cảm ơn nhé."
Dáng vẻ anh lúc này thực sự rất câu nhân. Chỉ cần là cô gái đạo hạnh không đủ thâm sâu, bị anh nhìn bằng ánh mắt mang ý cười rồi buông một lời như thế kia, có lẽ mặt đã đỏ bừng lên rồi.
Thấy anh quay trở lại, Trình Nhược Miên vội vàng thu hồi ánh nhìn.
Cửa ghế phụ lái bị kéo ra từ bên ngoài, Lục Chính ném hộp giày xuống đất, cất lời: "Thử xem."
Trình Nhược Miên vâng dạ, bước xuống xe, tìm một chỗ tương đối sạch sẽ trên thành bồn hoa ngồi xuống.
Cô cúi người kéo khóa chiếc bốt cổ ngắn xuống. Kéo được một nửa, cô khựng lại, ngước lên nhìn anh.
Lục Chính vốn đang đứng cạnh xe, mặt đối mặt với cô, bắt gặp ánh mắt ấy, anh khựng lại nửa giây, bật cười chế giễu: "Đến mức vậy sao?"
Anh hiểu ý cô muốn anh lảng đi chỗ khác. Tuổi còn nhỏ, da mặt lại mỏng, cởi giày trước mặt một người đàn ông không thân thiết cũng sẽ thấy ngại ngùng.
Nói thì nói vậy, nhưng cuối cùng anh vẫn lùi ra xa vài bước, đứng ở khu vực dành cho người hút thuốc bên rìa thảm cây xanh, lấy tay che gió châm một điếu thuốc.
Trình Nhược Miên cởi giày ra, vươn ngón tay mở hộp, chỉnh lại ống bốt, rồi nhẹ nhàng xỏ chân vào. Xỏ vào dễ dàng như vậy, kích cỡ có lẽ hơi rộng một chút.
Động tác cúi người nãy giờ khiến mái tóc dài của cô rủ xuống, cô rút một tay ra vén tóc ra sau tai, khóe mắt vô tình liếc thấy mũi giày da của anh nên thuận đà ngước mắt lên nhìn.
Lục Chính cũng đang nhìn cô, hai tay đút túi quần, điếu thuốc ngậm hờ trên môi, đôi mắt khép hờ.
Tư thế từ trên cao nhìn xuống đầy tính áp đảo và tấn công ấy, ánh mắt sâu thẳm hắt ra tia sáng u ám, hệt như đang ấp ủ một ẩn ý sâu xa nào đó.
Cô chưa từng thấy người đàn ông nào mặc quần âu lại đẹp đến thế, đôi chân thon dài thẳng tắp, cạp quần vắt ngang xương chậu, vòng eo thon gọn săn chắc.
Trái tim Trình Nhược Miên, lại một lần nữa không hiểu vì sao tựa như bị gió thốc lên, chơi vơi giữa không trung. Điều này khiến cô cảm thấy bất an.
Cô vội dời tầm mắt đi, nhưng chỉ hai ba giây sau, bản năng lại thôi thúc cô ngước lên nhìn anh lần nữa.
Thế là ánh mắt lại va vào nhau. Ánh nhìn Lục Chính hướng về phía cô vẫn không mảy may thay đổi. Anh rít một hơi thuốc, rút một tay ra khỏi túi quần lấy điếu thuốc trên môi xuống, sau đó bật một tiếng cười lạnh nhạt, trầm giọng hỏi: "Sao thế?"
Làn khói xám nhạt lượn lờ bay lên, rồi bị gió thổi tan đi.
Trình Nhược Miên tăng nhanh tốc độ, mang vội giày cho xong rồi đứng dậy.
Gót trụ cao bảy phân khiến cô vốn cao một mét sáu lăm bỗng như nhô hẳn lên, tầm nhìn cũng khoáng đạt hơn hẳn.
Lục Chính lười nhác hút thuốc, lên tiếng hỏi: "Đi êm chân không?"
Bốt cổ ngắn gót trụ của hãng Bottega Veneta thì sao lại không êm được cơ chứ. Một đôi thế này ít nhất cũng phải cỡ vài ngàn tệ.
"...Cũng được ạ..."
Tự dưng cô không muốn nói lời chắc nịch, chỉ ậm ừ đáp lại, sau đó dò hỏi: "Bao nhiêu tiền vậy ạ? Có đến một vạn (tệ) không?"
Lục Chính không trả lời ngay mà đưa mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Đôi bốt gót trụ ngắn kết hợp với chiếc quần jeans ống loe tôn dáng, bên trên là chiếc áo dệt kim dáng lửng ôm sát màu trắng xám. Cổ áo cởi lơi hai nút, để lộ bờ xương quai xanh tinh xảo tuyệt đẹp, chiếc cổ thon dài lấp ló dưới mái tóc suôn, cùng khuôn mặt trắng nõn nà ngập tràn collagen đẹp đến mức khó tin.
Lục Chính xưa nay hiếm khi nảy sinh ảo tưởng về cơ thể phụ nữ. Đối với những người có địa vị như anh, việc thỏa mãn dục vọng xác thịt là quá mức dễ dàng. Thậm chí, ngay cả những trò chơi đê hèn tột bậc nhất mà phàm nhân có thể tưởng tượng ra, anh cũng dư sức thực hiện, các loại phụ nữ muôn hình vạn trạng lại càng là những món đồ dễ như trở bàn tay.
Nhưng anh càng hiểu rõ rằng thứ dục vọng này chính là vực thẳm. Chìm đắm trong nhục dục tham hoan là cách nhanh nhất để hủy hoại một con người, những tấm gương nhãn tiền anh đã thấy quá nhiều rồi.
Thế nhưng ngay giây phút này đây, với chiếc áo dệt kim cùng chiếc quần jeans ôm sát ấy, mọi đường cong nhấp nhô từ đôi chân dài đến vòng eo thon gọn của cô đều phơi bày trọn vẹn trước mắt anh, khiến cổ họng anh chợt ngứa ran.
Đôi mắt trong veo, sáng ngời của cô gái đang nhìn anh, chờ đợi câu trả lời. Trông dáng vẻ ấy hệt như cô hoàn toàn không ý thức được tình cảnh hiện tại của bản thân.
Lục Chính chỉ cảm thấy cổ họng càng thêm khô khốc, ngứa ngáy.
Đợi một lát vẫn không thấy anh trả lời, Trình Nhược Miên đành gặng hỏi lại lần nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)