Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nguyễn Hiểu Vân ngơ ngác chỉ vào mình, vẻ mặt không thể hiểu nổi:
“Bị ta dọa sợ?”
Nàng có chỗ nào đáng sợ sao? Hơn nữa, đối phương còn là một tu sĩ chính hiệu nữa mà!
Ngón tay trắng nõn đặt lên gương mặt mềm mại, vẻ hồn nhiên ngây thơ, vô hại đến cùng cực.
Nhưng Mộc Thừa Huyên nhìn cửu vĩ hồ trong lòng nàng, lại nhìn phượng hoàng trên vai, thực sự rất muốn nói:
"Đừng nói là đáng sợ, phải gọi là kinh khủng khiếp."
Nhưng cuối cùng nàng ấy cũng nhịn xuống, chỉ mỉm cười dịu dàng nói:
"Nếu không thì sao ta lại gọi hắn là ngốc tử chứ? Đi thôi, đổi chỗ khác trị thương cho cô nương."
Nguyễn Hiểu Vân trầm mặc một lát, nhưng không nhúc nhích.
Nàng đã quen với điều này suốt nhiều năm qua, nhưng mỗi lần phải nói với một người xa lạ về khuyết tật của mình, nàng vẫn cảm thấy rất khó chịu.
Có lẽ đây cũng chính là lý do khiến nàng sợ giao tiếp, quen ít một người, thì sẽ bớt đi một lần phải mổ xẻ vết thương của chính mình.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng đột nhiên cảm giác cả người nhẹ bẫng, hoảng hốt nhận ra —.
Mộc Thừa Huyên vậy mà trực tiếp ôm nàng lên bằng một kiểu bế công chúa!
“Khoan! Chờ đã! Cái này —.”
Nguyễn Hiểu Vân kinh hãi hét lên, thân trên giãy giụa.
Thế nhưng, dù có bị ôm lên như vậy, hai “tiểu bảo bối” của nàng vẫn bám chặt trên người nàng không chịu buông, hơn nữa còn đồng loạt quay sang Mộc Thừa Huyên, ánh mắt vô cùng không thiện cảm.
Cửu vĩ hồ: "Dám động vào nàng, ngươi thử xem!"
Phượng hoàng nhỏ: "Muốn chết?"
Mộc Thừa Huyên nhìn hai vị tổ tông của mình, vậy mà lại vì một ngoại nhân vừa gặp mà lườm nàng đầy sát ý, nhưng tâm tình vẫn vô cùng bình tĩnh.
"Đôi chân này của cô nương, ít nhất đã hỏng hơn mười năm rồi chứ gì."
Giọng nàng ấy rất nhẹ, nhưng lại không có chút chần chừ nào.
Nguyễn Hiểu Vân đột ngột ngừng giãy giụa, ngơ ngác đờ người ra.
"Ngươi... làm sao biết?"
"Đoán đó."
Thực ra cũng không hẳn là đoán, mà là suy luận.
Cơ bắp hai chân hầu như không có lực, chắc chắn đã không dùng đến trong thời gian dài.
Mái tóc xỉn màu, không khỏe mạnh, có lẽ do dinh dưỡng kém và thiếu vận động.
Luôn đeo găng tay, lúc nào cũng trong tư thế chuẩn bị ngã, rõ ràng là để bảo vệ lòng bàn tay.
Mộc Thừa Huyên khẽ cười, nhân lúc này, nàng ấy âm thầm đưa một tia linh khí nhỏ vào cơ thể Nguyễn Hiểu Vân, để linh khí tản ra một vòng dò xét.
Quả nhiên, không phải cao thủ Đại Thừa Kỳ gì cả.
Ngoại trừ đôi chân mang thương tích lâu năm, còn lại chỉ là vài vết thương ngoài da và khí huyết suy nhược.
Đây là một phàm nhân hoàn toàn không có chút linh khí nào.
Nhưng lại là một phàm nhân bình thường đến không thể bình thường hơn, thế mà lại có thể thuần phục linh thú hàng đầu.
Hơn nữa, còn hợp gu thẩm mỹ của mình một cách kỳ lạ.
Lừa gạt thế nào cũng phải giữ người lại!
Nghĩ vậy, nụ cười của Mộc Thừa Huyên lại càng thêm dịu dàng, dịu dàng đến mức đệ đệ ruột của nàng ấy cũng chưa từng thấy qua trong đời.
"Vì ta là y tu, chính là đại phu trong giới tu chân. Gặp nhau là duyên, yên tâm, ta nhất định sẽ chữa khỏi chân cho cô nương."
Cửu vĩ hồ và Phượng hoàng nhỏ đồng loạt gật đầu, tỏ vẻ rất hài lòng với sự "biết điều" của Mộc Thừa Huyên.
Nguyễn Hiểu Vân vẫn luôn thận trọng quan sát hai tiểu bảo bối nhà mình. Nhưng lúc này, trên khuôn mặt nhỏ nhắn luôn căng thẳng của nàng cuối cùng cũng lóe lên một tia hy vọng mong manh.
"Thật chứ?"
Đôi mắt sáng long lanh, đáng yêu quá đi mất!
Mộc Thừa Huyên nghĩ thầm.
"Đương nhiên rồi. À đúng rồi, cô nương có thể ôm lấy cổ ta cũng được."
Nàng ấy vừa vững vàng bế người trong lòng, vừa men theo con đường lát đá tiến về phía trước.
"Ta chắc lớn hơn cô nương một chút, có thể gọi ta một tiếng tỷ tỷ."
Từ nhỏ Nguyễn Hiểu Vân đã chân không tiện đi, cũng quen với việc bị y nhân bế bổng.
Nhưng nói thật, đây vẫn là lần đầu tiên nàng được người ta ôm kiểu bế công chúa — hơn nữa đối phương còn là một nữ tử!
Trong lòng không khỏi xấu hổ, mãi một lúc lâu sau, nàng mới có chút ngại ngùng, rụt rè dùng một tay vòng lấy cổ Mộc Thừa Huyên, cả người cứng đờ như một khúc gỗ.
Aaaa, tay mềm quá, thơm quá! — Mộc Thừa Huyên trầm trồ cảm thán.
Nếu so với tiêu chuẩn hiện đại, Mộc Thừa Huyên có lẽ cao tầm một mét bảy sáu, lại là tu sĩ chân chính, sức mạnh khỏi phải bàn. Bế công chúa một Nguyễn Hiểu Vân chỉ cao một mét sáu, cộng thêm hai tiểu linh thú bám dính, cũng chỉ nhẹ như không.
"Đa tạ… Mộc tỷ tỷ…"
Aaaa aaaaa đáng yêu chết mất rồi!!!!!
Mộc Thừa Huyên gào thét trong lòng.
"Khụ khụ."
Để che giấu trái tim đang thình thịch vì quá sung sướng, nàng ấy giả vờ ho khan hai tiếng, lập tức tìm đề tài khác để đánh lạc hướng:
"Không biết chân cô nương gặp phải chuyện gì mà tàn tật thế này?"
Nếu là bình thường, Nguyễn Hiểu Vân nhất định sẽ không dễ dàng kể chuyện này cho một người xa lạ.
Nhưng một kẻ tàn phế hơn mười năm, bỗng nhiên có người hứa hẹn sẽ giúp nàng đứng lên một lần nữa — thật sự rất khó để không nảy sinh hảo cảm với đối phương.
Vậy nên, nàng mềm mại đáp lại:
"Cũng không có gì to tát cả, chỉ là một chút… tai nạn nhỏ."
"Cái gì?" Mộc Thừa Huyên thuận miệng hỏi lại.
Nguyễn Hiểu Vân: "Bị phụ mẫu đánh gãy."
Mộc Thừa Huyên suýt trượt chân suýt té: "…"
Cái này mà gọi là tai nạn nhỏ hả?????
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







