Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bác Sĩ Thú Y Số Một Trong Thế Giới Tu Chân Chương 6: Một Phàm Nhân Bình Thường Tình Cờ Chinh Phục Được Những Linh Thú Hàng Đầu

Cài Đặt

Chương 6: Một Phàm Nhân Bình Thường Tình Cờ Chinh Phục Được Những Linh Thú Hàng Đầu

Mộc Thừa Huyên thản nhiên đáp:

"Tu chân lịch năm 1232."

Nguyễn Hiểu Vân: "…"

Nàng há hốc miệng, ngây ra vài giây, mãi sau mới bật ra được một chữ:

"A…"

Thấy nàng mặt mày ngơ ngác, Mộc Thừa Huyên bổ sung thêm:

"Nếu tính theo lịch của phàm nhân, bây giờ là năm thứ 15 của Thần Quang triều, hoàng đế hẳn là XXX."

Nguyễn Hiểu Vân: "…"

Thần Quang?

Ta còn tưởng là Đắc Lực, Chân Thực, hay Kim Vạn Niên chứ…

Rất tốt.

Một cái triều đại hoàn toàn chưa từng nghe tới, một vị hoàng đế xa lạ, không có chút dấu hiệu nào của thế giới cũ.

Vậy là, không phải tu chân đô thị… mà là xuyên không tu chân.

Ban đầu nàng còn ảo tưởng, cho rằng mình chỉ vô tình gặp phải chuyện ly kỳ, mở ra cánh cửa thế giới mới.

Giờ thì ảo tưởng tan tành, chính thức xác nhận: Nàng đã không còn ở thế giới của mình nữa.

Thấy nàng ngây người trông có vẻ vừa đáng thương vừa đáng yêu, Mộc Thừa Huyên càng nhìn càng thích, không nhịn được nhẹ giọng hỏi:

"Không biết cô nương tới Đan Phượng Đảo là có việc gì?"

Nguyễn Hiểu Vân vừa căng thẳng liền bắt đầu dùng một tay gỡ gỡ viền áo lông bị sờn của tay còn lại, giọng có chút bối rối:

"Ta cũng không biết vì sao lại đến đây... Chỉ nhớ là bị người ta đẩy xuống từ một vách núi... Ta còn tưởng mình chết chắc rồi."

Thấy nàng có vẻ lo lắng, Mộc Thừa Huyên liền hạ giọng, càng thêm ôn hòa:

"Không sao cả, tới rồi thì là khách. Mà nơi này cũng không tiện nói chuyện, chi bằng cô nương theo ta vào chính sảnh?"

Mộc Thừa Quỳ cúi gằm mặt, nửa ngồi nửa quỳ trong bụi gai, mồ hôi lạnh túa ra, trong đầu chỉ còn tiếng ong ong:

"Xong rồi! Xong thật rồi! Đại tỷ của ta điên rồi! Tùy tiện rước một kẻ lai lịch bất minh về nhà! Mà cái kẻ đó còn có khả năng là một cao thủ đại thừa kỳ! Một cái búng tay là quét sạch cả đảo của chúng ta!"

"Lịch sử cùng bao câu chuyện trên đời đã dạy rằng: Cứ nhặt người về cứu chữa thì đều không có kết cục tốt!"

"Không được! Ta phải báo cho Nhị sư huynh!"

Hắn vội vàng rút ra ngọc bài truyền tin trước ngực, điên cuồng gửi tín hiệu cầu cứu cho Nhị sư huynh thân thiết nhất của mình.

Ngoài Nhị sư huynh, trên đảo chỉ còn có Đại sư huynh có tu vi cao hơn tỷ tỷ.

Nhưng người kia… không chỉ lạnh lùng… mà còn chưa từng cho hắn cái ngọc bài truyền tin nào để liên lạc!

Còn đang do dự, hắn bỗng hết hồn, bởi vì bên kia đại tỷ của hắn đã mở miệng mời yêu nữ kia ở lại trong khách phòng đêm nay rồi!!!

"Rầm rầm rầm!"

Tim hắn đập liên hồi như trống trận, cảm giác nguy cơ dâng lên tận óc.

"Không thể chờ thêm nữa!"

Hắn lập tức niệm thần phong thuật, “vèo” một cái, biến mất không còn tăm hơi.

Mộc Thừa Huyên nhàn nhạt liếc mắt, rõ ràng là nghe thấy hết động tĩnh của đệ đệ ngốc nhà mình, nhưng nàng chỉ thờ ơ đảo mắt, không thèm để ý.

Ngược lại, Nguyễn Hiểu Vân hoàn toàn không hay biết gì, chỉ có con cửu vĩ hồ trong lòng nàng là hơi ngẩng đầu, nhìn về hướng Mộc Thừa Quỳ vừa chạy, nhẹ nhàng kêu một tiếng.

Nguyễn Hiểu Vân cúi đầu, nhỏ giọng hỏi:

"Bên đó có chuyện gì sao? Có người à?"

Tiểu hồ ly trắng phát ra một tiếng kêu mềm mại đáng yêu: “Ao ~.”

Nguyễn Hiểu Vân không biết thế nào, nhưng nàng cứ thần kỳ mà hiểu được:

"Chạy rồi?"

Phượng hoàng nhỏ trên vai nàng lười biếng vỗ cánh, thảnh thơi chỉnh lại bộ lông, dáng vẻ như muốn nói:

"Cũng chẳng phải nhân vật quan trọng gì, chạy thì cứ để hắn chạy đi."

Nguyễn Hiểu Vân: “Được rồi, biết vậy.”

Mộc Thừa Huyên thầm kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên nàng ấy thấy một người có thể giao tiếp với linh thú trôi chảy như vậy.

Dừng lại một chút, nàng ấy cũng chẳng có ý giấu giếm nữa, thản nhiên đáp:

“Đó là đệ đệ ngốc của ta, chắc bị cô nương dọa sợ rồi. Giờ chắc chắn chạy đi mách lẻo với người khác.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc