Rất hiển nhiên hệ thống bị trục trặc.
Dù chỉ là giọng điện tử nhưng tôi vẫn có thể nghe ra được nỗi bất đắc dĩ của nó: "Ôi đệt, sao mình lại bị bug rồi?"
Tôi ngơ ngác nhìn chằm chằm bức tường màu trắng trước mắt: "Mi đang muốn ta trả lời đấy à?"
Hệ thống không nói gì.
Sau một khoảng lặng rất dài, hệ thống thở dài một hơi: "Thôi, anh không thể đi một chuyến vô ích được. Mặc dù cô không có mệnh làm nữ chính, nhưng chí ít cũng cho cô trải nghiệm một phen, nói đi, cô muốn kỹ năng gì?"
Chuyện này khác gì trời sập đập thẳng vào trong dạ dày tôi đâu chứ?
Thế là nó cho tôi ba lựa chọn:
A. Tổng tài bá đạo yêu tôi
B. Phong tình vạn chủng vạn nhân mê
C. Bảo bối thiên tài ba tuổi rưỡi
Chẳng lẽ hệ thống này còn mê đọc tiểu thuyết ư?
Hai phương án đầu tôi còn không cảm thấy gì, nhưng phương án cuối lại khiến tôi "hít một hơi khí lạnh".
Đầu tiên là loại phương án C trước.
Thiên tài cũng vô dụng, con cháu đều có phúc của con cháu, không có con cháu tôi hưởng phúc.
Huống hồ tôi còn là hoàng hoa thiếu nữ, FA từ trong bụng mẹ, không thể nào sau một giấc ngủ làm mẹ không đau đớn được.
Suy xét thuộc tính công việc, bây giờ tôi đang ở giai đoạn chững lại, tôi bèn đưa tay chọn phương án A.
Cảm hứng sáng tác tới từ sinh hoạt, bản thân tôi muốn xem yêu đương với tổng tài bá đạo thì sẽ như thế nào.
Nhưng không ngờ chức năng của hệ thống lại mãnh liệt tới như vậy, lập tức sắp xếp cho tôi một nhân vật đại lão.
Tình tiết gặp gỡ cũng hệt như mấy tiểu thuyết tình yêu.
Tôi vốn khỏe như trâu lại vì một lần đi tắm bị cảm.
Lúc tới bệnh viện truyền nước thì thuận tay nhặt quýt giúp bà cụ nằm giường bên bị rơi khắp đất.
Rồi sau đó Trình Dặc Năm xuất hiện ngoài cửa.
Ánh chiều tà chiếu qua cửa sổ tô đẹp cho mái tóc dài của tôi.
Thấy cháu trai xuất hiện, bà cụ cướp luôn điện thoại của Trình Dực Nam, trực tiếp quét mã wechat, thuận lợi giật dây cho chúng tôi.
Theo cách nói của Trình Dực Nam thì anh ấy đã yêu tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Với tôi mà nói, thích một người như Trình Dực Nam quá dễ.
Chúng tôi nhanh chóng rơi vào bể tình.
Rồi lại nhanh chóng đi vào cung điện hôn nhân.
Thời gian trôi đi rất nhanh, đến giờ chúng tôi đã lấy nhau được gần một năm.
Với công tác thì anh luôn vạch lá tìm sâu, mạnh mẽ vang dội, nhưng với tôi, anh lại là tiểu kiều phu dịu dàng như nước.
3
Chẳng phải ư? Ông chồng tôi vì không thích ăn đậu phụ nên bắt đầu nhõng nhẽo:
"Vợ à, đậu phụ chẳng có vị gì cả, anh uống canh cá không thôi có được không? Anh thề không phải chà đạo tấm lòng của em, không tôn trọng thành quả lao động của em đâu. Nếu em không vui anh có thể về nhà thắp hai nén hương cho đậu phụ."
Dáng vẻ này thực sự như hòa tan trái tim tôi rồi.
Tôi đang định trêu chọc anh thì bên ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Trình Dực Nam nói một tiếng với vẻ không vui: "Vào đi."
Là quản lý dự án mới lên chức của công ty.
Anh ta run rẩy bước vào báo cáo công việc.
Chồng tôi đã nhăn nhó hết cả mặt mày, mà cũng có thể nhìn ra quản lý dự án cũng không hề muốn chút nào, toàn thân căng thẳng.
Trình Dực Nam day trán, nói với vẻ không vui: "Công ty có truyền thống tăng ca à? Công việc gì mà cứ phải báo cáo lúc đang nghỉ trưa thế này?"
Ý là không thấy tôi với vợ tôi đang ăn trưa ngọt ngào với nhau ư?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










