1
Tôi theo mọi khi xách cơm trưa tình yêu đi qua đại sảnh công ty, tới thẳng thang máy dành riêng cho sếp.
Song lần này lại không thuận lợi như mọi khi.
Cô ta mặc bộ đồ công sở, trên mặt là nụ cười chuyên nghiệp, nhưng trong mắt ánh lên vẻ chê ghét.
Với sự ưu việt không biết lấy từ đâu ra.
Là một nhân viên mới, hôm nay lễ tân đổi người.
Bảo sao không biết tôi là ai.
Thói quen tôi đưa cơm cho Trình Dực Nam đã duy trì được hơn nửa năm. Anh dạ dày yếu, lại thường xuyên bận bịu bỏ bê chuyện cơm nước.
Phàm nhân viên ở lâu trong công ty đều biết tôi.
Tuy không hiểu chút kiêu ngạo núp sau chức trách nhiệm vụ của cô ta là áo, nhưng tôi vẫn nhẫn nại giải thích với cô ta:
"Tôi là người nhà của sếp Trình của các cô, tới đưa cơm cho anh ấy."
Hiển nhiên cô nhân viên lễ tân này không tin, lập tức cong môi tỏ vẻ châm chọc: "Vậy ư? Cô là đầu bếp năm sao gì mà sếp Trình của chúng tôi chê căng tin công ty, phải ăn cơm cô nấu?"
Cô ta liên tục cười khẩy: "Cô thì là người nhà cái gì chứ? Sao cô không bảo là vợ của anh ấy đi? Loại ngwfi như cô tôi gặp nhiều ở công ty trước rồi?"
Hóa ra cô ta coi tôi là loại đàn bà có ý đồ xấu.
Có điều...
Tôi chớp mắt, mặt đầy chân thành: "Tôi đúng là vợ của anh ấy thật."
Tôi vừa dứt lời thì thang máy vang lên một tiếng "ting".
Chồng tôi với khuôn mặt lạnh như Diêm La dần hiện ra trong thang máy.
Phía sau là trợ lý đang báo cáo công tác với anh, trông có vẻ đang run sợ trong lòng.
Có lẽ là không mấy hài lòng nên trên khuôn mặt vốn cương nghị của anh như phủ một tầng tăm tối, mày cau lại.
Trông lại càng lạnh lùng xa cách.
Khi bốn mắt nhìn nhau, Trình Dực Nam lập tức tắt cái mặt lạnh đó, rảo bước từ thang máy đi tới chỗ tôi.
Theo từng bước chân, sự dịu dàng toát lên từ ánh mắt anh như sắp lan ra ngoài.
Anh như chỉ hận không thể viết dòng "luyến ái não" lên mặt.
Anh vươn cánh tay dài ôm lấy vai tôi, giọng đầy ấm ức, hệt như người vừa mặt đầy lạnh lùng, ánh mắt lạnh thấu xương ban nãy không phải anh.
"Bà xã, cuối cùng em cũng tới rồi, anh nhớ em quá!"
Nói xong, anh như bé con tò mò nhìn hộp cơm tôi xách trong tay: "Bữa trưa hôm nay có gì vậy?"
Sự chờ mong làm đôi mắt anh như tỏa sáng, không biết còn tưởng anh là bạn nhỏ đang chờ ăn cơm trong nhà trẻ ấy chứ.
Cô nhân viên lễ tân kia trợn tròn mắt.
Mà trợ lý cũng thở phào một hơi, đưa tôi ánh mắt đầy cảm kích, dùng khẩu hình nói với tôi:
"Bà chủ, chị đúng là ân nhân cứu mạng của tôi rồi!"
Tôi dẫn ông chồng "luyến ái não" về văn phòng ảnh ăn cơm.
Khi cửa thang máy sắp khép lại, tôi nghe thấy cô nhóc lễ tân hô lên với vẻ không thể tin tưởng:
"Mẹ ơi không phải bị nhập hồn ấy cứ? Rốt cuộc dạy chồng kiểu gì vậy? Chờ viết sách."
2
Dạy chồng kiểu gì?
Câu này hỏi rất hay.
Thực tế, chuyện này không liên quan tới năng lực của tôi, hoàn toàn dựa vào buff cả.
Theo lẽ thường mà nói, loại nhà văn thuộc giai cấp áp chót, không có vẻ ngoài xinh đẹp lại ít giao thiệp xã hội thì cả đời cũng không tiếp xúc được với nhân vật như Trình Dực Nam.
Nhưng một năm trước, tôi phát hiện thế giới nơi tôi sinh sống có hệ thống.
Có điều không phải hệ thống thuộc về nữ chính ư? Liên quan quái gì tới tôi?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
