Tuy rằng anh Đại Lâm nói có cách, nhưng ngẫm lại vẫn rất là phiền phức, Diêm Hàn đã hơi muốn rút lui, không đi nữa.
Cuối cùng vẫn là Lâm Kiến Lộc khuyên cậu đi.
Lần này cậu muốn có một thời học sinh thật hoàn chỉnh, trước kia Diêm Hàn nửa đường bỏ học, lúc còn đi học cũng phải tự lo học phí sinh hoạt phí, quỹ đạo cuộc đời vốn không giống với những người khác.
Bây giờ vất vả lắm mới được làm lại một lần, cậu lại như con ngoan trò giỏi cả ngày an phận vùi đầu trong sách vở, nhưng Lâm Kiến Lộc lại không mong sau này cậu muốn nhớ lại thời học sinh của mình, lại không nhớ được gì ngoài chuyện học.
Nguyên nhân thứ nhất là sắp tới sinh nhật của Diêm Hàn, vừa hay là ngày cuối cùng của Trại Đông, Lâm Kiến Lộc nói sẽ cho cho cậu một món quà, đến lúc đó thì có thể tặng.
Sinh nhật của Diêm Hàn trùng với nguyên chủ, thế nhưng nhiều năm rồi cậu không mừng sinh nhật, trong lòng đại ca căn bản không có khái niệm này, cho nên cũng không chú ý sinh nhật mình sắp tới.
Cậu cũng không để bụng, nhưng có người vẫn luôn rất để bụng.
Từ lần đầu tiên hỏi thăm sinh nhật của cậu, Lâm Kiến Lộc vẫn luôn đặt chuyện này trong lòng.
Thịnh tình không thể chối từ, Lâm Kiến Lộc nói món quà kia tốt nhất là nên tặng cho cậu lúc có mặt những bạn học khác, mới đạt đến hiệu quả tốt nhất, Diêm Hàn cũng không tiện từ chối tiếp, dứt khoát xuất phát cùng mọi người, tham gia Trại Đông.
Nội dung của Trại Đông phong phú hơn tưởng tượng nhiều.
Dù sao cũng đã từng tham gia tảo mộ tập thể một lần, bị đủ loại nội dung chụp hình làm phiền, Diêm Hàn còn tưởng rằng hoạt động lần này cũng lấy chụp hình làm chính.
Không ngờ chủ đề còn phong phú chán.
Ngày đầu tiên mọi người ngồi xe buýt ra khỏi thành phố, tới một sơn trang chuyên cho các trường học hoặc công ty thuê để tổ chức dã ngoại.
Nhìn chung sơn trang thiết kế theo kiểu quân đội, tới đây cũng phải quản lý theo kiểu quân sự hóa, nghe nói còn mời cả huấn luyện viên chuyên nghiệp để dạy bọn họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

