"Sao tự nhiên lại muốn chuyển trường?" Diêm Hàn hỏi.
Diêm Hàn "..."
Nói đến đây Ngụy Ninh Hâm lại giận "Cậu có biết bao nhiêu người đến cửa xin WeChat của tôi còn không có không, cậu là đặc biệt rồi đấy."
"..."
Diêm Hàn tiếp tục trầm mặc.
Ngụy Ninh Hâm nói tiếp "Thật ra cũng không có gì, tôi vốn là học sinh thể dục, tuy Lộc Trạch là trường giỏi, nhưng thể dục thể thao ở đây không có con đường nào đẹp cả, ở lại cũng như không."
Diêm Hàn "À."
"Đương nhiên, còn có một chút là vì ở đây tôi bị thất tình, phải rời khỏi đây tìm chỗ chữa lành vết thương thôi."
"...! Anh bạn, cậu phải kiên cường lên." Đột nhiên nhớ ra khoảng thời gian trước Ngụy Ninh Hâm bị Cung Ngọc Tuyết làm cho suy sụp không ít, Diêm Hàn an ủi cậu ta một chút "Con người mà, quan trọng nhất chính là cầm lên được phải thả xuống được, huống chi là chuyện tình cảm, không sao đâu."
Ngụy Ninh Hâm kỳ quái nhìn cậu "...!Tôi không sao, không cần an ủi tôi đâu."
"Không sao là tốt rồi.
Yên tâm đi, cậu ta không thích cậu vẫn luôn có người khác sẽ thích cậu, trời đất bao la thiếu gì gái."
Ngụy Ninh Hâm "..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



