8 giờ tối tan học, về đến nhà Lâm Kiến Lộc đã sắp 9 giờ, giờ này ăn thịt bò khó tiêu hóa.
Nhưng dù sao bây giờ Diêm Hàn cũng là học sinh, trẻ tuổi, trao đổi chất nhanh, thể lực trí lực tiêu hao nhiều, nhờ mấy đặc điểm đó ăn cái gì cũng được cả.
Vậy nên dù không đồng ý, sáng sớm Lâm Kiến Lộc vẫn nói dì Điền biết tối nay Diêm Hàn sẽ về ở, cái khác không cần hắn phân phó, hai dì tự biết Diêm Hàn thích ăn cái gì, nên chuẩn bị gì cho cậu.
Lúc ở trường không cần biết là đến nhà ăn hay nhờ người khác lấy cơm giúp, vì không để người ta nghi ngờ, Diêm Hàn không dám ăn nhiều.
Đồ ăn vặt như sô cô la thật ra cũng không thích ăn lắm, thế nhưng mấy thứ này đối với đại ca mà nói hoàn toàn là nguồn cung cấp năng lượng, còn món cậu thật sự muốn ăn, thích ăn, thì là...
Thịt!
Là cái loại thịt mà cắn một miếng là phải nhai mười lần, một ngụm nước sốt thơm ngon đậm vị vương mãi trong miệng, có thể lấp kín cái miệng ấy!
Nhưng đi bộ trong sân nhà họ Lâm, bên cạnh còn có người cậu thích, lại còn thích cậu, gió đêm hơi lạnh phát ngang qua hai người, còn mang theo mùi hoa nhàn nhạt cùng mùi đất, làm Diêm Hàn không khỏi cảm thấy cuộc đời thiệt là xinh đẹp.
...!Nếu mình không buồn ngủ, thì càng đẹp.
Diêm Hàn ngáp một cái, hai mắt ươn ướt mơ màng nhìn Lâm Kiến Lộc "Anh Đại Lâm, bình thường cậu không thấy buồn ngủ hả?"
Nói đến đây, hình như cậu chưa thấy Lâm Kiến Lộc ngáp bao giờ.
Mà cũng rất ít khi thấy anh Đại Lâm ngủ trưa hay ngủ quên trong giờ học.
Tuy rằng trông cũng không có bao nhiêu sức sống, nhưng Lâm Kiến Lộc lúc nào cùng nghiêm túc, chỉ kém tử khí khắp nơi một bước thôi, nhưng có vẻ hắn chưa bao giờ lộ vẻ mệt mỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



