Bởi vì có một đôi Diêm Hàn cùng Lâm Kiến Lộc sáng lập hình thức giảng bài vô tư, gần đây bầu không khí trong lớp hòa hợp hơn trước rất nhiều.
Rất nhiều bạn học đi "nghe giảng bài" cũng bị cảm nhiễm, không bủn xỉn nữa, cũng mở hình thức ai hỏi gì đáp nấy, tham dự thảo luận kiến thức với bạn học vô cùng nhiệt liệt.
Chờ sau này dần dần hình thành hình thức này, "lượng công việc" của Diêm Hàn cũng giảm bớt nhiều.
Ví dụ như có một vài loại đề cậu đã giảng cho người khác, nhưng bị hỏi lại, lúc này người học được rồi sẽ giảng lại, không cần phải làm phiền Diêm Hàn giảng lần thứ hai nữa.
Chủ nhiệm lớp nhìn cục diện cùng nhau học tập này không khỏi càng thêm vui mừng, cô còn điểm danh khen ngợi Diêm Hàn cùng Lâm Kiến Lộc trong tiết sinh hoạt, bảo các bạn học khác học tập họ.
"Giúp người khác cũng là giúp chính mình." Chủ nhiệm lớp nói.
Không ngờ nan đề khó giải quyết như thế lại bị hai bạn học kia giải quyết trong vòng vài ngày ngắn ngủi...!Quả nhiên cô không nhìn lầm người! Đúng là trò ngoan!
Được bốn phía khen ngợi một đợt, Diêm Hàn cùng Lâm Kiến Lộc không chỉ được cô chủ nhiệm cổ vũ, mà dần dần còn được các bạn học khác ủng hộ, nhưng thật ra những bạn học chiếm thành tích top đầu của lớp, chưa bao giờ trả lời câu hỏi của bạn học lại như bị cô lập một cách vô hình.
Đường Hoằng Bác ngồi hàng đầu là một trong số đó.
Thành tích kiểm tra của cậu ta vô cùng nổi bật, lần kiểm tra xếp lớp năm nhất trực tiếp vào được lớp chín.
Đáng tiếc mới chỉ là một học kỳ thôi, dù sao chênh lệch kiến thức giữa sơ trung và cao trung cũng rất lớn, dùng kiến thức căn bản của sơ trung khó mà đối phó, học kỳ hai Đường Hoằng Bác kiểm tra không tốt, bị đẩy xuống lớp mười.
Sau đó cậu ta bắt đầu tức giận phấn đấu học tập, cố gắng khiến bản thân thích ứng với cường độ học tập nặng nề, cũng không biết là mình thực lực thật sự không đủ hay là áp lực tâm lý quá lớn, lần kiểm tra xếp lớp này cậu ta vẫn không về được lớp chín.
Tình huống giống cậu ta không chỉ có một người.
Từ năm nhất đột nhiên rớt xuống lớp mười, áp lực trên người tăng lớn khiến tính tình Đường Hoằng Bác thay đổi, trở nên táo bạo cực kỳ, người khác tới hỏi bài cậu ta trước nay không có kiên nhẫn để xem, thường hay dùng thái độ khinh thường mà từ chối.
Tuy rằng cậu ta bị rớt khỏi lớp chín, nhưng tốt xấu gì cũng là người từng học ở lớp giỏi nhất, nổi tiếng nhất trường.
Cảnh này khiến cậu ta xem bạn học lớp mười như địa chủ xem nông dân vậy, cảm thấy mình giỏi giang chịu không nổi.
Bởi vì gần như là có thành tích tốt nhất lớp, luôn có không ít bạn học nhịn không được tới hỏi bài cậu ta, có đôi khi cậu ta vui vẻ thì sẽ chỉ, chỉ là thái độ thường rất không kiên nhẫn, giải đáp một vấn đề nho nhỏ mà như là bố thí, hận không thể bắt người ta mang ơn đội nghĩa mình.
Bầu không khí dị dạng của lớp mười cũng từ đó mà có.
Những người này thì ra cũng biết mình khiến cho người khác bất mãn, nhưng bọn họ không để bụng, trong mắt bọn họ những người khác cũng chỉ là tấm nền, chỉ dùng để làm nổi bật bọn họ thôi.
Voi sao phải để ý kiến nghĩ cái gì?
Thẳng đến khi Diêm Hàn cùng Lâm Kiến Lộc tới, không chỉ không xem voi ra gì, mà còn đối xử bình đẳng với đám kiến, ai đến hỏi bài cũng không từ chối...
Đối mặt với sự so sánh đó, phẩm chất của ai ra sao, những bạn học khác cũng đã thấy, dần dần nghiêng về phía Diêm Hàn cùng Lâm Kiến Lộc, còn cái đám thanh cao nhỏ mọn kia á?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
