Ôn Từ Thư cũng ngẩng đầu, nhìn về phía hắn.
Vẫn là áo sơ mi đen, quần tây đen, phối thêm cà vạt sọc màu xám đen.
Nút áo sơ mi được cài chặt đến tận cổ, như thể được đúc từ mây đen, vừa u ám lại đầy áp lực.
Đôi mắt sau thấu kính xanh lục tựa như bóng tối sâu thẳm giữa rừng rậm âm u, thần bí khó đoán.
Bạc Thính Uyên kiềm chế liếc nhìn người đang tựa vào mình, ánh mắt lại dừng trên gương mặt của đứa con trai, kiên nhẫn hỏi:
“Con định tặng lễ vật cho ai?"
Ôn Từ Thư không để ý đến ánh mắt của hắn, chỉ cụp mi nhìn xuống, ngồi dậy, khéo léo đưa những sợi tóc dài lòa xòa ra sau.
Một ánh nhìn thoáng qua kia, dư thừa mà tự mình đa tình.
Bạc Nhất Minh đứng lên:
“Tiểu ba ba nói muốn tặng cho con, cho ông ngoại, bà ngoại và cả cậu nữa.”
Bạc Thính Uyên nhìn về phía người đang cúi đầu đi dép lê, chậm rãi hỏi lại:
“Vậy à?"
Ôn Từ Thư xỏ dép vào, đứng dậy nói:
“Vậy hai người cứ nói chuyện đi, tôi về phòng nghỉ ngơi.”
Anh kéo kéo vạt áo ngủ, nhưng chưa kịp bước đi đã thấy một bóng đen áp sát. Không kịp né tránh, anh bị khom lưng bế bổng lên.
Thân hình Ôn Từ Thư lảo đảo một chút, theo thói quen đặt một tay lên vai phải của hắn, theo bản năng nhìn vào đôi mắt xanh thẫm của đối phương.
Nhưng Bạc Thính Uyên lúc này vẫn đang trò chuyện cùng con trai:
“Nhất Minh, mai Albert sẽ cho người khác mang thêm quần áo đến cho con. Lúc đó con chọn thêm vài bộ nhé.”
“Dạ được.” – Bạc Nhất Minh đang lo không có đồ phối cho đẹp.
Dù chỉ là quay một đoạn trailer dẫn đường, nhưng cậu nhất định phải thật nổi bật.
Ôn Từ Thư cụp mắt, nghĩ thầm: Ồ, ra là anh vẫn nhớ đối xử tốt với con trai.
Nhưng cơ thể anh vẫn còn yếu, đến giờ ngủ cố định sẽ cực kỳ mệt mỏi, thật sự không nhịn được mà ngáp khẽ một cái.
Thấy vậy, Bạc Thính Uyên dặn dò con thêm một câu rồi ôm người đi về phía phòng ngủ.
Hành lang cực kỳ yên tĩnh, thảm trải dưới chân tuy cứng nhưng vẫn có thể nghe được tiếng bước chân khẽ vang lên.
Có lẽ là vì cánh tay và cái ôm của Bạc Thính Uyên vừa ấm áp vừa vững vàng, nên Ôn Từ Thư hoàn toàn không thấy khó chịu, trái lại trong nhịp bước đi đều đặn và trầm ổn ấy, dần mơ màng buồn ngủ.
Đến khi được đặt lên giường, do vừa ngáp nên đuôi mắt Ôn Từ Thư hơi ươn ướt, một hàng lông mi ẩm cong rủ xuống làn da.
Bạc Thính Uyên chỉnh chăn cẩn thận, chống một tay lên đầu giường, lặng lẽ nhìn gương mặt lấm tấm đỏ ửng vì buồn ngủ của người kia.
Mi mắt Ôn Từ Thư cụp xuống, hình như môi hơi mấp máy.
Giữa cơn mơ màng buồn ngủ, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, khẽ “hừ” một tiếng mơ hồ, hỏi:
“Cái gì vậy?”
Bạc Thính Uyên chăm chú nhìn anh chìm dần vào giấc ngủ sâu.
Khuôn mặt tinh xảo ấy, lúc ngủ lại mang theo phong tình mê người ngoài ý muốn.
Hắn giơ tay, dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt theo hàng mi đến đuôi mắt, chậm rãi lau đi giọt lệ còn đọng lại, giọng trầm thấp khẽ nói một câu tiếng Pháp:
“Tôi chẳng lẽ không có phần lễ vật nào sao?"
...
Ba chiếc siêu xe màu đen kín đáo từ từ rẽ vào đường Tây Giao, dừng lại trước cổng hông chùa Vĩnh Ninh Thiền.
Ngoài cổng chùa, có hai vị tăng nhân mặc áo cà sa màu xám chì.
Vệ sĩ mở cửa sau của chiếc xe ở giữa.
Bạc Thính Uyên, đeo khẩu trang đen, bước ra với đôi chân dài thẳng tắp.
Xuống xe, hắn chỉnh lại vạt áo vest, sắc mặt bình tĩnh, chắp tay trước ngực, gật nhẹ đầu với các tăng nhân đang chào đón.
Một trong hai tăng nhân là trụ trì của chùa.
Ông đứng trên bậc thềm, nhìn người đàn ông lai có đôi mày rậm và đôi mắt xanh lục, tay cầm chuỗi tràng hạt gật đầu đáp lễ:
“Chào Bạc tiên sinh, mời bên này.”
Bạc Thính Uyên cùng trụ trì bước vào chùa, mấy vệ sĩ đi theo sát phía sau.
Chùa Vĩnh Ninh Thiền có lịch sử vài trăm năm, diện tích không lớn, nhưng lại là kiến trúc gỗ độc đáo.
Mái ngói vàng, tường đỏ, kết cấu tinh xảo, khắp nơi bên trong là xà gỗ điêu khắc, cột trụ hoa văn, tượng Phật toát lên vẻ trang nghiêm.
Ngay lối vào chính có một cây quế cổ từ thời Nam Tống.
Giữa sân còn có một lư hương bốn chân hình bảo đỉnh, nhiều khách hành hương trong thành đang cầm hương cúi lạy.
Phía sau những rặng tùng bách, trụ trì dẫn Bạc Thính Uyên vào chính điện, để lại hai vệ sĩ đứng chờ ngoài cửa gỗ.
Ở hành lang đối diện, trong số những người hành hương, có một thanh niên mắt tinh ý nhìn thấy cảnh đó, không khỏi hỏi người phụ nữ trung niên bên cạnh:
“Dì ơi, người kia là ai thế? Sao được vào một mình? Dì biết không?"
Người phụ nữ trung niên quen thuộc nơi này vì mỗi tháng đều đến chùa, cười nói:
“À, là người thường xuyên quyên góp cho chùa đấy. Rất thành tâm."
Chùa Vĩnh Ninh Thiền từng chỉ là một ngôi chùa nhỏ bị bỏ hoang trong khu phố sầm uất, muốn trùng tu thì chi phí là con số khổng lồ, chính phủ từng tính đến chuyện sáp nhập vào một ngôi chùa khác.
Nhưng mười năm trước, nhà họ Bạc bất ngờ quyên tặng hàng trăm triệu, nhờ đó ngôi chùa mới được bảo tồn nguyên vẹn.
Sau đó còn tiếp tục bỏ ra hàng trăm triệu để phục chế kinh Phật, kinh thư và tượng Phật.
Có thể nói, nếu không có nhà họ Bạc thì không có chùa Vĩnh Ninh Thiền hôm nay.
Người thanh niên nhớ lại thoáng nhìn ban nãy – người đàn ông lạ mang kính, góc mặt góc cạnh rõ nét, vóc dáng vượt trội so với người thường.
Hắn ngờ vực hỏi:
“Là người đó sao? Nhìn như người nước ngoài ấy. Dì có nhầm không?"
“Người nước ngoài gì chứ, ba của anh ta là người bản địa bên mình đấy!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)