Ôn Từ Thư mỉm cười:
“Vậy con cũng nên chọn sẵn quần áo đi.”
“Thật tuyệt!” Bạc Nhất Minh có hẳn một đống quần áo “soái khí” chỉ chờ được mặc ra khoe. Cậu liền nhanh như chớp chạy khỏi vườn.
Ôn Từ Thư nhận chiếc khăn lông nóng từ dì Chung, chậm rãi lau tay.
Những ngón tay mảnh dẻ như ngọc, vì vừa vận động xong nên khớp tay dường như ánh lên chút hồng nhạt.
Albert cảm thấy, mỗi khi chỉ còn một mình với Ôn tiên sinh, anh luôn tự thấy mình thô kệch đến lạ thường.
“Ôn tiên sinh, phía tổ chương trình nói ngoài ra còn có một khoản thù lao."
“Vậy à?” Ôn Từ Thư vừa bước ra ngoài vừa mỉm cười nói:
“Vậy thì đây là lần đầu tiên tôi kiếm được tiền rồi.”
Albert chợt khựng lại khi nghe những lời ấy, bất giác giật mình.
Sau đó nhìn thân hình gầy gò cao ráo của anh, cũng lập tức hiểu ra.
Với tình trạng sức khỏe của Ôn tiên sinh, cha mẹ nhà họ Ôn chắc chắn sẽ không yên tâm để anh ra ngoài; sau khi kết hôn, Bạc tiên sinh cũng không thể để anh đi làm.
Tiếp đó, Albert nói sơ qua sắp xếp của mình, tỏ ý sẽ để trợ lý của Ôn Từ Thư phụ trách liên lạc với tổ chương trình.
Ôn Từ Thư không có ý kiến gì với chuyện này.
Tuy anh chưa hiểu rõ về Bạc Thính Uyên, nhưng biết người kia là người cẩn trọng chu đáo, sẽ thu xếp mọi việc đâu vào đấy, không cần thiết phải nghi ngờ hay can thiệp.
Khi Albert rời đi, trong lòng nghĩ: Ôn tiên sinh bây giờ khác hẳn trước đây, tính cách dường như cũng đã thay đổi, từ yếu đuối, u tối chuyển thành dịu dàng, cởi mở.
Buổi tối.
Bạc Thính Uyên từ công ty trở về nhà. Hắn cởi bộ vest đen, đưa cho quản gia Từ thúc, đồng thời lấy khăn lông trắng ấm lau tay.
“Tiên sinh hôm nay thế nào?”
Từ thúc báo cáo tình hình của Ôn tiên sinh một cách trung thực, không nhịn được mà mỉm cười nói:
“Giữa trưa Ôn tiên sinh ăn rất tốt, còn uống thêm nửa bát canh."
Từ khi trạng thái của Ôn tiên sinh khởi sắc, cả nhà ai nấy đều rất vui mừng.
Đừng nói nửa bát canh, đến cả việc Ôn tiên sinh ăn thêm hai hạt cơm, Từ thúc cũng muốn đếm.
Bạc Thính Uyên liếc mắt nhìn phòng khách rộng lớn mà vắng vẻ, hỏi:
“Người ở trong phòng à?"
Từ thúc: “Tiên sinh ăn xong rồi đi tắm, giờ đang cùng tiểu thiếu gia chọn quần áo."
“Giờ này còn chọn quần áo?”
Bạc Thính Uyên nghiêng mặt, ánh mắt sâu thẳm sau lớp kính nhìn về hướng phòng ngủ của con trai.
Khăn lông ấm áp vừa chạm vào làn da tay, giữa lông mày hắn khẽ cau lại một cách khó nhận ra.
Hắn buông khăn, bước lên cầu thang:
“Tôi đi xem.”
Từ thúc thấy hắn đi rồi, vội hỏi:
“Thiếu gia, hôm nay không ăn khuya sao?"
“Không ăn.”
Bình thường nếu về muộn, Bạc Thính Uyên đều sẽ ăn một ít điểm tâm hoặc uống một bát canh, vì vậy bếp lúc nào cũng chuẩn bị sẵn.
Từ thúc nhìn bóng dáng cao lớn, thẳng tắp của hắn bước lên lầu, trong lòng thầm nghĩ:
“Thiếu gia hôm nay lại không vui nữa rồi.”
Phòng thay đồ của Bạc Nhất Minh.
Ôn Từ Thư ngồi tựa vào sofa, ôm một chiếc gối mềm trong ngực, nhìn con trai liên tục thay quần áo như người mẫu biểu diễn.
Dáng người chưa tới 1m5 mà còn bày đặt làm dáng, nếu không phải khuôn mặt xinh xắn đáng yêu, thật đúng là giống con khỉ con đang làm trò.
“Tiểu ba ba, ba thấy con chụp ảnh cưỡi ngựa có được không?"
"Hay là leo núi?"
“Trượt tuyết thì sao? Nhưng mà giờ chỉ có thể đến sân tuyết trong nhà thôi."
Mỗi ba phút lại nghĩ ra một ý tưởng mới.
Khi cậu nhóc nhào tới bên người hắn, Ôn Từ Thư xoa xoa mái tóc ngắn tơi tả của con.
“Địa điểm thì con cứ từ từ suy nghĩ, ba ba không có ý kiến. Nhưng mà, ba ba không thể đi trượt tuyết với con, cũng không thể leo núi hay cưỡi ngựa. Ba chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn con thôi, con có buồn không?"
Bạc Nhất Minh co đầu gối, dựa sát vào lòng tiểu ba ba, cọ lên lớp vải mềm mại của áo ngủ, lắc đầu:
“Đương nhiên là không rồi.”
Ôn Từ Thư xoa đỉnh đầu cậu bé:
Ôn Từ Thư thở dài:
"Ba ba cũng phải nghĩ kỹ, còn phải tặng cả ba mẹ và anh trai nữa."
Bạc Nhất Minh hỏi:
“Ông bà ngoại có biết là chúng ta sẽ tham gia chương trình không?"
Thấy tiểu ba ba mỉm cười gật đầu, cậu bé làm mặt nghiêm trọng hỏi tiếp:
“Vậy lúc đó họ có bị dọa nhảy dựng không?"
“Chắc là có đấy.”
Ôn Từ Thư ôm con trai cười rất vui, ngáp một cái rồi nói tiếp:
“Hy vọng là họ đừng quá sốc.”
Tính cách anh vốn có phần thích đùa, giờ dường như đã bị khơi dậy.
Có những lúc, anh cũng mong mình có thể trở thành một người bạn thân của con trai, chậm rãi dẫn dắt những ý nghĩ của cậu bé, để con tránh đi những con đường vòng trong tương lai.
“Hai người đang nói gì vậy?"
Giọng nói trầm thấp mang theo áp lực của Bạc Thính Uyên vang lên, hai cha con đang ngồi trên ghế sofa lập tức quay đầu lai.
Bạc Nhất Minh đang nửa quỳ trên thảm, đầu nghiêng nghiêng tựa vào lòng tiểu ba ba, vui vẻ đáp:
“Đại ba ba ơi, tiểu ba ba đang nghĩ xem nên dùng tiền thù lao từ chương trình để tặng quà gì đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)