Ngày hôm sau.
Trời chưa sáng Quý Thanh Thời đã rời giường xuống phòng khách chờ Hề Gia. Anh tò mò không biết có phải ký ức của Hề Gia đã quay về hai năm về trước hay không.
Sáu giờ mười phút, trên cầu thang vang lên tiếng bước chân dồn dập, còn có tiếng ngâm nga.
Quý Thanh Thời xoay mặt, Hề Gia mặc váy dài, áo khoác treo trên khuỷu tay, ba lô đổi thành túi xách tay, nhìn như là có hẹn.
"Quý nhị, chào buổi sáng."
Quý Thanh Thời: "...Chào buổi sáng." Anh còn nhớ tối qua cô nói muốn đến câu lạc bộ huấn luyện, anh thử thăm dò, "Em đi đâu vậy?"
Hề Gia hỏi ngược lại: "Anh đoán xem em sẽ đi đâu?"
Quý Thanh Thời: "Em ăn mặc sang trọng như vậy, còn tưởng hôm nay không cần huấn luyện."
Hề Gia uống mấy ngụm sữa bò, cảm thấy có gì đó không đúng. Cô hỏi Quý Thanh Thời sáng sớm về nhà có chuyện gì không?
Quý Thanh Thời nhìn cô, xác định ký ức của cô đã quay lại hai năm trước, những chuyện ngày hôm qua vẫn không nhớ được nhiều, cũng quên luôn là anh đang ở nhà.
Anh tìm bừa cái lý do: "Mấy ngày nay anh ở nhà, anh cả cũng vậy, ở nhà đón giáng sinh cùng em. Lâu lắm rồi không ăn mừng cùng em."
Hề Gia gật đầu, coi như còn có lương tâm.
Cô suy nghĩ mấy giây, trong đầu quyết định xong một ý nghĩ.
Quý Thanh Thời cầm điện thoại ra ngoài gọi cho Võ Dương nói về chuyện ký ức khôi phục của Hề Gia. Nói anh chuẩn bị công việc nhân tiện dặn dò người trong câu lạc bộ cố gắng phối hợp theo cô, đừng để lộ tẩy.
Võ Dương kích động: "Anh nói lại lần nữa!"
Anh đang ăn sáng, đũa cũng không thương tiếc mà ném đi, cầm chìa khóa xe rời đi. Đến cửa mới nhớ quên mang áo khoác, quay về lấy.
Hiếm khi Quý Thanh Thời kiên nhẫn như vậy, lặp lại lần nữa.
Võ Dương: "Bây giờ tôi lập tức đến câu lạc bộ." Anh gửi tin nhắn vào nhóm, thông báo cho tất cả mọi người tám giờ mở họp.
Cuối cùng thì anh cũng đợi được đến ngày cửu biệt trùng phùng.
Quý Thanh Thời thông báo cho Võ Dương xong rồi lại mở khung chat với Diệp Thu. Dù có lý do để liên lạc lại với cô nhưng anh vẫn cảm thấy có chút lúng túng.
Do dự một hồi vẫn gửi qua: 【Ký ức của Gia Gia bắt đầu lại từ hai năm trước, nói buổi tối hẹn em đi ăn cơm chúc mừng giáng sinh sớm ở nhà hàng của anh.】
Anh lại nhắn thêm một câu: 【Không cần trả lời.】
Diệp Thu vừa tỉnh ngủ, sửng sốt nhìn chằm chằm tin nhắn này mấy giây. Cô không để ý đến tin nhắn thứ hai mà chuyển qua nhắn tin cho Hề Gia.
Trước đó vài ngày Mạc Dư Thâm có dùng số của Hề Gia để thêm bạn tốt với cô, nói cô đợi tin túc. Vì vậy mà mỗi ngày cô đều ngóng trông Hề Gia có thể nhớ ra cô.
Rốt cuộc cũng nhớ được rồi.
【Gia nhi ~ nhớ cậu.】
Hề Gia đang ăn sáng, không tiện đánh chữ nên trực tiếp gọi thẳng, "Mới sáng sớm mà cậu đã buồn nôn như vậy rồi hả?"
Diệp Thu: "Vì nhớ cậu nha."
Hề Gia nhíu mày, cô nghe được âm thanh không bình thường, giọng mũi rất nặng giống như là muốn khóc, "Có phải cãi nhau với anh hai của tớ không? Anh ấy khi dễ cậu có phải không?"
Diệp Thu không biết nên trả lời làm sao, chỉ có thể ha ha cười gượng hai tiếng.
Hề Gia: "Để lát nữa tớ xử lý anh ấy."
Diệp Thu đổi chủ đề, "Khoảng bảy giờ tối tớ mới xong việc, đến nhà hàng cũng phải tám giờ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


