Ngày Hề Gia xuất viện, anh cả cũng đến đón cô.
Mạc Dư Thâm không nghĩ đến Quý Thanh Viễn cũng sẽ đến, "Anh cả."
Quý Thanh Viễn gật đầu hỏi: "Hôm nay Gia thế nào?"
Mạc Dư Thâm: "Rất tốt."
Hai người trò chuyện về tình trạng cơ thể mấy ngày nay của Hề Gia mà như là mở cuộc họp hội nghi cấp cao. Quý Thanh Thời không chen lời vào.
Quý thanh Thời đút tay vào túi quần, nhìn cửa phòng chụp CT, thỉnh thoảng lại ngó qua phía hội nghị cấp cao bên kia. Hình như đến tận bây giờ Mạc Dư Thâm vẫn chưa gọi anh là "anh hai" lần nào.
Anh tò mò, nếu hôm đó không phải anh mà là Quý Thanh Viễn đứng bên cạnh Hề Gia chờ Mạc Dư Thâm về thì Mạc Dư Thâm có rọi đèn pin vào mặt anh cả không?
Hề Gia chụp xong, cửa mở.
Nhìn thấy anh cả cũng tới, Hề Gia hưng phấn chạy tới.
Mạc Dư Thâm cho rằng cô chạy thẳng vào lòng anh nên giang hai tay ra.
"Anh cả, sao anh lại tới đây?"
"Chuyến bay không bị hoãn, đúng lúc qua đây đón em." Quý Thanh Viễn ôm lấy Hề Gia. Cô gầy đi quá nhiều so với trước kia, một tay cũng có thể vòng hết.
Mạc Dư Thâm đứng bên cạnh quê một cục, im lặng để tay xuống.
Quý Thanh Thời xoay mặt qua chỗ khác, miệng nhếch lên.
Đang cười trên nỗi đau của người khác thì Quý Thanh Thời nhận được tin nhắn của Diệp Thu: 【Có thời gian không? Tối gặp nhau một chút.】
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


