Cậu chăm chú nhìn tôi, trong mắt tràn đầy quyến luyến.
Tôi tránh ánh mắt đó của cậu, hờ nhẹ: "Làm sao mà bỏ qua được."
Không khí rơi vào im lặng.
Một lúc sau, Mạc Hoài lạnh nhạt nói: "Vậy quên đi."
Tôi có chút áy náy, đưa tay chọc vào khuôn mặt lạnh lùng của Mạc Hoài: "Giận rồi à?"
Cậu không nhìn tôi: "Ừ."
Tôi nhíu mày: "Đừng nhỏ mọn thế chứ."
Giọng cậu nhỏ xuống: "Vậy chị đỡ em đi."
Tôi sững sờ: "Đỡ thế nào?"
Mạc Hoài bất ngờ xoay người nắm bả vai tôi, ấn tôi ngã xuống sofa, thân thể của cậu càng áp sát, đến khi cả cơ thể cậu đè lên người tôi, tim tôi liền như nổ tung đập loạn.
Nằm dưới thân cậu, tôi không dám động đậy, tay chân cứng đờ.
Đây là lần đầu tiên trong đời, tôi sinh ra cảm giác kiêng kỵ với Mạc Hoài.
Cậu vốn là người thân thiết và gần gũi với tôi nhất.
Chúng tôi đã từng ngủ trên cùng một chiếc giường, từng kể cho nhau nghe nỗi lòng của đối phương, quan hệ không phải ruột thịt nhưng còn thân thiết hơn cả ruột thịt.
Thế mà giờ phút này, tôi lại đang sợ cậu.
Có lẽ Mạc Hoài nhận ra sự căng thẳng của tôi, cậu liền ôm tôi vào lòng, nhỏ giọng nỉ non: "Đi, chị để em ôm một chút là được rồi."
Một vài hành động tưởng chừng như vượt quá giới hạn của Mạc Hoài, có lẽ chỉ là cách cậu làm nũng với người lớn mà thôi.
Nhưng cậu ôm cũng quá lâu rồi.
Tôi thử đẩy cậu: "Thế là đủ rồi."
Mạc Hoài ôm càng chặt hơn: "Vẫn chưa đủ."
Thật là, mệt tâm quá.
…..
Đến ngày diễn ra buổi vũ hội, Mạc Hoài không hề có ý định ra ngoài, ngồi ở trước bàn ăn chậm rãi ăn bánh mì phết bơ đậu phộng.
Tôi không nhịn được hỏi: "Cậu không đi vũ hội nữa à?"
Mạc Hoài vẻ mặt bình tĩnh: "Không có bạn nhảy, không đi được."
Chết tiệt.
Không liên quan đến tôi. Không liên quan đến tôi.
Không cần phải cảm thấy áy náy, không cần phải cảm thấy áy náy.
Dù trong lòng cứ liên tục tự phủi trách nhiệm, nhưng hai chân tôi lại không tự chủ được mà đi vào phòng thay đồ.
Tôi thay bộ váy nhưng đồ mà mình cất đã lâu, chỉnh chu tới từng sợi tóc, trang điểm như thể chuẩn bị bước lên thảm đỏ tuần lễ thời trang, xịt loại nước hoa đắt tiền nhất.
Dưới ánh mắt ngạc nhiên của Mạc Hoài, tôi từ nhà giơ tay với cậu: "Đỡ ai gia đi vũ hội."
Vẻ mặt cậu thoáng sững lại đôi chút, sau đó nhanh chóng tiến tới nắm lấy tay tôi, môi mỏng kéo lên nụ cười rạng rỡ: "Tuân lệnh."
Tôi chính là muốn chứng minh cho đám bạn học của Mạc Hoài thấy.
Mạc Hoài không phải quái gở, cũng không phải tự kỷ, cậu ấy mời được bạn nhảy.
Hơn nữa, bạn nhảy của cậu ấy còn là một đại mỹ nhân siêu cấp diễm áp quần phương.
Khụ, điểm này... còn cần bàn cãi chút, nhưng tôi xem như đã liều mạng trang điểm thật lộng lẫy rồi.
Sau đó, Mạc Hoài đưa tôi đến một khách sạn sang trọng nhất trong thành phố, sân nhảy khi đó đa số tụ tập đầy những người trẻ tuổi.
Tôi hơi ngạc nhiên: "Trường các cậu bị điên rồi à? Tổ chức vũ hội ở khách sạn năm sao à?"
Mạc Hoài không trả lời, chỉ dịu dàng mỉm cười, nắm lấy tay tôi, sau đó dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, cậu đặt tay tôi bước vào buổi vũ hội tựa như mộng ảo ấy.
Cứ như thế, thế giới có tách thành hiện thực, cho phép tôi có một khoảnh khắc ngắn ngủi, giả làm nàng tiên mơ lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


