Đối tượng Kỳ Huân giới thiệu cho tôi tên là Đoàn Cẩm Thu, là một giáo viên nhỏ nhã.
Chỉ là, tôi dậy từ sớm để trang điểm, ăn mặc thật xinh đẹp, lại bị anh ta đưa đến thư viện, đứng đó nghe anh ta giảng suốt một ngày về nghiên cứu thần thoại Hy Lạp cổ đại, đến nỗi đôi chân mang giày cao gót của tôi rộp hết cả lên.
Tôi nghiến răng, gọi điện cho Kỳ Huân: "Tôi hiểu mà, chúng ta là chị em tốt, bà thật lòng cho rằng tôi là một người vừa có học thức vừa có nội hàm. Nhưng Tiểu Huân à, hãy thừa nhận đi, bạn bà chỉ là một kẻ nông cạn, thiếu kiên nhẫn, chẳng xứng với thầy Đoàn chút nào!"
Kỳ Huân chỉ tiếc rèn không thành thép: "Thầy Đoàn người ta rất thích bà đó, còn khen bà đáng vẻ hoa nhường nguyệt thẹn, khuynh quốc khuynh thành. Khen đến mức tôi buồn nôn luôn nè!"
Thật là những lời khen đậm chất dối gian.
Tôi gật gù: "Vậy thì mắt nhìn của anh ta cũng không tệ."
Kỳ Huân hỏi: "Vậy bà có định tiếp tục gặp anh ta không?"
Tôi nghĩ ngợi một chút, đáp: "Hãy để vô dụng này cân nhắc thêm."
…..
Buổi tối về đến nhà, trong phòng khách không bật đèn, Mạc Hoài ngồi một mình trước đàn dương cầm, trong bóng tối cậu đàn một ca khúc mà tôi chưa từng nghe qua, giai điệu mang theo chút u buồn lạnh lẽo.
Tôi tiện tay bật đèn, tiếng nhạc lập tức dừng lại. Mạc Hoài chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên mặt tôi, trong đôi đồng tử không mang chút cảm xúc nào.
Cậu tỉ mỉ quan sát chiếc váy, đôi khuyên tai, giày cao gót tôi đang mang, giọng nói có hơi lạnh: "Đi đâu vậy?"
Không hiểu sao tôi bỗng thấy chột dạ: "Cùng Kỳ Huân đi dạo phố cả ngày."
Mạc Hoài không nói gì thêm, chỉ nhìn tôi không chớp mắt.
Thay dép lê xong, tôi cố tỏ ra tự nhiên ngồi phịch xuống sofa, lẩm bẩm: "Quả nhiên nằm bẹp ở nhà vẫn là thoải mái nhất."
Mạc Hoài đứng dậy đi đến chỗ tôi, bỗng nhiên nhíu mày ngồi xổm xuống, nắm lấy mắt cá chân tôi.
"Chân sao lại bị thương thế này?" Giọng cậu rất trầm.
"Đứng lâu quá thôi." Tôi muốn rút chân về, nhưng lực tay của cậu quá mạnh, không thoát nổi.
Đôi mắt của Mạc Hoài tối sầm lại, tựa hồ như đang kìm nén cơn giận.
Tôi quả quyết lắc đầu: "Không đi."
Mạc Hoài hơi ngạc nhiên: "Vì sao?"
Tôi lơ đễnh đáp: "Vũ hội của đám sinh viên đại học, tôi là một bà cô đến đó làm gì? Với cả trường các cậu đúng là nhiều trò thật đấy, học hành đã xong chưa mà còn bày ra mấy cái vũ hội này, tính để các cậu diễn phim thần tượng à?"
Sắc mặt của Mạc Hoài lập tức lạnh xuống.
Tôi bất giác nhận ra thái độ vừa rồi của mình quá giống một bậc phụ huynh cổ hủ, vội vàng chữa cháy: "Bạn nhảy tất nhiên phải mời những cô gái trẻ đúng trang lứa rồi. Nam thanh nữ tú, bước những điệu nhảy còn vụng về, đụng chạm nhau một cách ngây ngô mới thú vị chứ. Trường cậu đâu thiếu những cô gái xinh đẹp, đúng không?"
"Em chỉ muốn mời chị." Giọng Mạc Hoài thoáng dịu đi.
"Mạc Hoài." Tôi lắc đầu thở dài: "Nếu để bạn bè biết cậu mời trưởng bối làm bạn nhảy, họ sẽ cười cậu đấy."
"Vậy thì tạm thời bỏ qua thân phận trưởng bối đi." Mạc Hoài đứng dậy, tiến đến gần tôi: "Chị chỉ làm bạn nhảy của em thôi, được không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







