Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ảnh Hậu Học Yêu Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

"..." Dì giúp việc không nhúc nhích, vẻ mặt khó xử nhìn sắc mặt của Hứa Thiên Thiên, "Thật sao?"

Phu nhân không phải nói phải đợi tiên sinh về rồi mới nói sao?

“Còn không mau đi!” Hứa Thiên Thiên cau mày nhìn bà ta đầy mất kiên nhẫn. Thật đúng là chẳng nhanh nhẹn chút nào! So với bà vú theo hầu cô kiếp trước, đúng là một trời một vực!

"Ồ ồ, được rồi!" Bà giúp việc bị khí thế của Hứa Thiên Thiên làm cho sợ hãi, vội vàng xuống lầu gọi điện thoại, thông báo cho bác sĩ gia đình đến.

Hứa Thiên Thiên không biết bác sĩ sẽ đến trong bao lâu. Cô thấy môi đứa trẻ bắt đầu tím tái, rất có thể sẽ lại bị sốt cao co giật, phải hạ sốt ngay lập tức.

Hứa Thiên Thiên quay người trở vào phòng, lát sau trở lại với kim châm trong tay. Cô nhanh chóng châm vào hai bên tai của con trai, dùng lực nặn ra vài giọt máu, rồi xòe bàn tay nhỏ bé kia ra, ngón tay ấn chuẩn xác vào huyệt Hợp Cốc.

Chỉ mất vài phút, cách hạ sốt khẩn cấp này đã bắt đầu phát huy tác dụng.

"Cô đang làm gì thế!"

Một giọng nói trầm thấp, từ tính vang lên, Hứa Thiên Thiên bị người ta nắm chặt cổ tay kéo ra.

Lực rất mạnh, Hứa Thiên Thiên cảm thấy như xương cổ tay mình sắp vỡ vụn.

Vẻ ngoài của người đàn ông trùng khớp với người chồng trong ký ức của nguyên chủ.

Bạc Cảnh Dật?

Người đàn ông cao hơn cô một cái đầu, khí thế áp đảo khiến Hứa Thiên Thiên cảm thấy hơi khó chịu.

Gương mặt anh lạnh lùng như được chạm khắc, từng đường nét tinh tế đến mức không tìm ra lấy một khuyết điểm. Đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh như băng, không mang chút cảm xúc. Môi mỏng mím chặt, thể hiện rõ sự khó chịu đang âm ỉ bên trong.

“Hạ sốt rồi.”

Người đàn ông đi cùng Bạc Cảnh Dật – đeo kính gọng vàng, khí chất nho nhã – bất giác liếc qua dái tai Thiên Minh, rồi lại nhớ tới khoảnh khắc ban nãy khi Hứa Thiên Thiên nắm lấy tay cậu bé…

"Sao cô biết cách này có thể hạ sốt?"

Chu Đình Vũ nhìn Hứa Thiên Thiên với vẻ thích thú.

Cô ấy đang tìm cách hạ sốt cho Thiên Minh sao?

Bạc Cảnh Dật buông tay, trên cổ tay trắng nõn của Hứa Thiên Thiên xuất hiện một mảng đỏ ửng, nhìn khá đáng sợ.

"Anh khám bệnh trước đi!" Hứa Thiên Thiên cau mày, người này không giống người làm, bác sĩ cũng không giống bác sĩ, thật là vô phép tắc!

Xem ra, nguyên chủ không chỉ làm mẹ thất trách.

Trong phòng, Chu Đình Vũ vừa tiêm cho Thiên Minh xong, lát nữa sẽ tiêm thêm một mũi. Nếu ngày mai không còn sốt nữa thì chỉ cần uống thuốc là được.

“Vậy, tôi về trước đây.”

Chu Đình Vũ nhận thấy bầu không khí không đúng lắm, tình huống này tốt nhất nên chuồn cho nhanh!

Hứa Thiên Thiên lại nhìn về phía Bạc Cảnh Dật, người đàn ông này không thích cô, nói chính xác hơn là không thích nguyên chủ.

Kiếp trước Hứa Thiên Thiên đã nếm trải mùi vị bi thảm của việc không được yêu thương. Kiếp này khó khăn lắm mới được sống lại, cô phải tránh lặp lại vết xe đổ.

Điều quan trọng nhất là ở thời cổ đại, nữ nhân không thể tùy tiện hòa ly. Một khi hòa ly chính là tự triệt đường sống của bản thân. Hứa Thiên Thiên hiểu rất rõ nơi đây không giống Đại Hạ triều cô từng sống. Tư tưởng thời đại này cởi mở hơn rất nhiều.

“Bạc Cảnh Dật, chúng ta ly hôn đi.”

Câu nói nhẹ bẫng thốt ra từ miệng Hứa Thiên Thiên khiến Bạc Cảnh Dật khẽ nhíu mày, “Nói đi! Lần này cô muốn bao nhiêu tiền?”

“Tôi không cần tiền, tôi muốn ly hôn với anh.”

Hành động của Hứa Thiên Thiên trong mắt Bạc Cảnh Dật là vô lý, mỗi lần đều trước đây dùng tiền để giải quyết.

“Hai triệu.”

“Anh không hiểu tiếng người sao?” Hứa Thiên Thiên bất lực.

“Năm triệu!”

Hứa Thiên Thiên: “…”

“Mười triệu!”

“À, ừm, xin lỗi, tôi quên lấy đồ.” Chu Đình Vũ xuất hiện ở cửa với vẻ mặt lúng túng, chỉ vào ống nghe trên giường, anh ta lúng túng đến mức chân tay luống cuống.

Thật chết tiệt! Anh ta vừa nghe thấy gì vậy?!

Cứ tưởng Hứa Thiên Thiên bám lấy Bạc Cảnh Dật, hóa ra là anh dùng tiền để giữ cô lại!

Vậy trong mối quan hệ duy trì cuộc hôn nhân này, Bạc Cảnh Dật là kẻ chiếu dưới sao?

Chu Đình Vũ khó thể tưởng tượng nổi, nhưng mà người phụ nữ Hứa Thiên Thiên này quả thật rất xinh đẹp!

Vẻ mặt Bạc Cảnh Dật vẫn còn tức giận, điện thoại lại reo lên không đúng lúc, anh bắt máy, “Alo?”

“Được, tôi biết rồi, sẽ qua ngay.”

Bạc Cảnh Dật rời đi.

Lúc này Hứa Thiên Thiên cảm thấy đầu rất choáng váng, dặn dò người giúp việc chăm sóc con trai cẩn thận, cô trở về phòng nằm trên giường.

Điện thoại đặt trên đầu giường rung lên.

Hứa Thiên Thiên vừa cầm lên với vẻ nghi hoặc thì màn hình tự động sáng lên, trên đó hiển thị "xx ngân hàng chuyển khoản, số dư tài khoản của bạn là 12000000.68 tệ."

Đây là? Mười triệu mà Bạc Cảnh Dật vừa nói sao?

Hứa Thiên Thiên dùng lượng bạc của Đại Hạ quy đổi, đại khái tương đương với bốn trăm lượng vàng?

Ly hôn là chắc chắn.

Nhưng cô nhớ nguyên chủ đã ký hợp đồng với nhà họ Bạc, hình như ly hôn sẽ bị ra đi tay trắng.

Hứa Thiên Thiên nhíu mày, mấy trăm lượng vàng này làm sao đủ?

Ở nơi đất khách quê người, không có tiền đồng nghĩa với việc không có sự an toàn.

Hứa Thiên Thiên thức trắng cả đêm, mắt mỏi nhòe đi vì cay xè. Cuối cùng, cô cũng tạm ổn sắp xếp mọi chuyện ở nơi này. Việc gì chưa hiểu, cô liền lấy điện thoại ra tra cứu.

Điều khiến cô kinh ngạc là chỉ cần cất tiếng nói, câu trả lời lập tức hiện ra trên màn hình.

Chữ viết cũng gần giống với Đại Hạ, cô có thể hiểu được.

So với Đại Hạ, nơi này tiên tiến hơn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc