Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Năm 2023, khu biệt thự cao cấp ở Bắc Kinh.
"..." Hứa Thiên Thiên mở mắt, đã ngồi trên giường gần bốn tiếng đồng hồ. Những ký ức xa lạ ùa về hòa lẫn với ký ức cũ khiến cô nhất thời chưa hoàn hồn.
Hứa Thiên Thiên là phu nhân được kính trọng nhất của phủ hầu thời Đại Hạ. Xuất thân là đích nữ của phủ thừa tướng, đến tuổi cập kê thì gả cho thế tử phủ hầu. Cô không mong cầu phu thê hòa thuận, chỉ mong tương kính như tân. Kết quả là ngay trong ngày tân hôn đã bị tân lang ghẻ lạnh, nói cô chiếm vị trí của người trong lòng hắn.
Sau khi thành thân, cô một lòng hiếu kính phụ mẫu chồng, thay họ quán xuyến việc nhà, nghiêm quản gia nhân, chưa từng có chút sơ suất. Thế nhưng từ đầu đến cuối, phu quân chưa từng yêu thương cô. Thấy cô đoan trang lễ độ, cha mẹ chồng thương tình liền giao quyền quản gia cho cô. Từ đó, cô gánh vác việc lớn nhỏ trong phủ suốt mười mấy năm.
Chỉ tiếc, vận số bạc bẽo, cô không con không cái, đôi ba lần bị phu quân vin cớ gây chuyện, đòi hưu thê đều bị cha mẹ chồng nghiêm khắc ngăn lại. Cho đến khi phụ mẫu chồng quy tiên, tang lễ còn chưa qua, ngay trong đêm đầu tiên, hắn đã buộc cô uống chén rượu độc.
Lục phủ ngũ tạng bị rượu độc ăn mòn dần dần, cơn đau dữ dội dường như vẫn còn in đậm trong ký ức.
Hứa Thiên Thiên siết chặt tay, trong mắt tràn ngập hận ý. Sống lại thật tốt, chỉ tiếc là không thể tự tay giết kẻ thù!
Hắn ta tưởng hắn ta là hầu gia thì cao thượng lắm sao? Thật ngu xuẩn! Tỷ tỷ cô là Thái hậu đương triều, ca ca là Đại tướng quân trấn quốc. Cái chết đột ngột của cô chắc chắn sẽ khiến họ nghi ngờ, đến lúc đó cả phủ hầu đều sẽ chôn cùng cô!
Hay hắn ta nghĩ, quyền thế và vinh quang của phủ hầu bao năm nay thật sự dựa vào chút công lao của tổ tiên sao?
Hứa Thiên Thiên đè nén hận ý trong lòng. Ân oán kiếp trước dù không cần xem cô cũng biết kết cục. Tình cảnh hiện tại của cô dường như cũng chẳng tốt đẹp gì!
Cô xuyên sách rồi.
Trong thời gian bị mắng chửi đến mức gần như rút lui khỏi chốn thị phi, cô vì tranh giành một vai diễn mà nghe lời đạo diễn, bị ông ta dẫn đến khách sạn gạ tình. Nào ngờ trời xui đất khiến, cuối cùng lại qua đêm với một người quyền thế Bắc Kinh cũng bị chuốc thuốc.
Chồng cô, – Bạc Cảnh Dật – là thái tử gia của nhà họ Bạc, một thế lực đứng đầu giới tài chính Bắc Kinh. Anh lạnh lùng, cao ngạo, quyền thế ngập trời, hiện đang là người nắm toàn bộ quyền lực trong tay tại Tập đoàn Bạc thị. Bên ngoài đồn rằng anh không gần nữ sắc, thậm chí còn có tin anh thích đàn ông. Năm đó, cô mang thai ngoài ý muốn. Nhà họ Bạc đưa ra điều kiện: kết hôn bí mật. Sau này, cô sinh hạ một bé trai, đặt tên là Bạc Thiên Minh.
Sau khi kết hôn, Hứa Thiên Thiên vẫn nhớ mãi không quên ảnh đế, thường xuyên lấy tính mạng con trai ruột để uy hiếp Bạc Cảnh Dật. Ngoài việc đòi tiền, còn đòi tài nguyên trong giới giải trí cho cô. Bạc Thiên Minh nhỏ tuổi cứ thế trở thành "công cụ" của cô.
Vào sinh nhật năm tuổi của Bạc Thiên Minh, Hứa Thiên Thiên muốn thiêu chết cậu bé để uy hiếp Bạc Cảnh Dật gặp cô. Kết quả là mãi không thấy anh quay lại, Hứa Thiên Thiên châm lửa đốt biệt thự. Hai mẹ con được người ta cứu ra trong biển lửa. Tuy cả hai đều không bị thương, nhưng Bạc Thiên Minh bị kích động mạnh, tính cách trở nên méo mó, u ám. Sau đó thậm chí còn tự tay bóp chết Hứa Thiên Thiên đang bị Bạc Cảnh Dật nhốt trong bệnh viện tâm thần, rồi tự sát.
Trong sách, sự tồn tại của Hứa Thiên Thiên chỉ là để thúc đẩy tình cảm của nam nữ chính.
Biết được kết cục bi thảm sau này, cộng thêm trải nghiệm kiếp trước, ánh mắt Hứa Thiên Thiên lóe lên. Đàn ông có tiền nào dễ nuốt? Đàn ông có thể không cần! Con trai nhất định phải dạy dỗ cho tốt!
Bỏ chồng giữ con!
"Phu nhân, không xong rồi, tiểu thiếu gia sốt cao co giật..."
Đột nhiên, một giọng nói hốt hoảng vang lên từ cửa.
Hứa Thiên Thiên cau mày nhìn người đến, "La hét ầm ĩ, thật không ra thể thống gì!"
"Hả?" Dì giúp việc sững người, phu nhân đang nói gì vậy?
Hứa Thiên Thiên chợt giật mình, nơi này không còn là Đại Hạ nữa. Cô vội vàng xuống giường, "Tiểu thiếu gia đâu?"
"À à, ở trong phòng." Dì giúp việc vội vàng đi theo, giọng nói lo lắng, bất chấp nguy cơ bị Hứa Thiên Thiên đuổi việc mà khuyên nhủ: "Phu nhân, chuyện của người lớn tốt nhất đừng lôi trẻ con vào. Tiểu thiếu gia còn nhỏ như vậy, lỡ như bị sốt đến hỏng não thì sao?"
Hứa Thiên Thiên: "..." Theo ký ức, lần này nguyên chủ vì muốn gặp Bạc Cảnh Dật mà cố tình dội nước lạnh lên người con trai rồi lại đưa ra ngoài. Vì bị gió thổi mà cậu bé cảm lạnh dẫn đến sốt.
Đúng là không xứng làm mẹ!
Hứa Thiên Thiên thầm mắng nguyên chủ một trận. Bây giờ rắc rối do nguyên chủ gây ra, cần cô đến giải quyết.
Cơn co giật vừa dứt, cậu bé nằm yên trên giường, mắt nhắm nghiền, gương mặt đỏ bừng, tay chân vẫn cứng đờ chưa thả lỏng.
“Tiểu Minh?” Hứa Thiên Thiên lục lọi trong trí nhớ, cố nhớ cách nguyên chủ thường gọi con trai. Cô thử cất tiếng vài lần, nhưng cậu bé vẫn không có phản ứng.
Trán nóng bỏng, sốt rất cao.
Hứa Thiên Thiên cau mày dặn dò dì giúp việc phía sau, "Đi tìm bác sĩ đến!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


