Hai cô bé đồng loạt nhìn về phía Tô Dao.
Tô Dao đương nhiên hiểu ý họ.
Hai gương mặt nhỏ xíu, còn chưa to bằng lòng bàn tay của cô. Trong đôi mắt to tròn kia vừa có khát khao, lại vừa có rụt rè sợ hãi. Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ hiểu họ muốn nói gì.
“Ăn đi.” Tô Dao cầm hai chiếc bánh bao lên, ánh mắt lướt qua bàn tay của họ rồi khẽ nhíu mày: “Đi rửa tay trước đã. Rửa sạch rồi hãy ăn.”
Nếu không có gì ngoài ý muốn, mấy chị em này sau này tạm thời sẽ theo cô sống. Nếu vậy thì đương nhiên cô phải nói rõ quy củ của mình cho họ biết. May mà hai cô bé vốn là người ưa sạch sẽ. Móng tay cắt ngắn, trên tay cũng không có bùn đất hay vết bẩn. Nghe Tô Dao nói vậy, họ ngoan ngoãn chạy đi rửa tay.
Rửa xong quay lại, đứng trước mặt cô.
“Chị cả, bọn em rửa tay rồi.” Giọng nhỏ xíu như tiếng muỗi.
Tô Dao nhất quyết không thừa nhận mình bảo họ ăn chậm là vì quan tâm. Cô cho rằng đó chỉ là vì không muốn tốn thêm tiền mua thuốc cho họ.
Hai chị em rất nghe lời, cầm bánh bao rồi lặng lẽ đi sang một góc, cúi đầu ăn từng miếng nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

