Tô Đại Tráng bị đánh cho một trận thê thảm. Hắn vừa khóc vừa gào, bắt bà cụ Điền đưa tiền ra. Bị ép đến đường cùng, bà cụ Điền đành cắn răng móc trong người ra mười đồng: “Mười đồng?”
Tô Dao đứng bên cạnh bật cười: “Xem ra bà nội tôi vẫn chưa biết vết thương của Hồng Nhạn nặng đến mức nào.”
Cô vừa nói vừa quay sang Lâm Kiến Quốc: “Đội trưởng, e là phải làm phiền ông để cha tôi tự mình cảm nhận xem thương tích trên người Hồng Nhạn rốt cuộc nặng ra sao.”
Nếu không phải vì thân phận của cô là con gái Tô Đại Tráng, Tô Dao thật sự muốn tự mình ra tay. Cô dám chắc chỉ cần vài roi là có thể khiến hắn mất nửa cái mạng. Nhưng trước mặt bao nhiêu người thế này, cô chỉ có thể để Lâm Kiến Quốc xử lý hắn. May mà Lâm Kiến Quốc cũng chẳng phải người nương tay. Roi quất xuống từng nhát, từng nhát một. Kết quả là số tiền bà cụ Điền vừa móc ra từ mười đồng… tăng lên thành một trăm đồng.
Bà cụ Điền đau lòng đến mức suýt ngất. Còn Tô Đại Tráng thì bị đánh đến thoi thóp.
Thấy đã gần đủ, Lâm Kiến Quốc mới đưa tiền cho Tô Dao, bảo cô đưa Tô Hồng Nhạn đến bệnh viện.
“Tôi sẽ cho người lái máy kéo chở các cháu đi. Để Lưu thẩm cũng đi cùng nhé.” Ông nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

