“Cám ơn.” Hạ Diệp Chi cười nhẹ nhìn Tiêu Thanh Hà.
Giọng cô chậm rãi, dịu dàng nhưng Tiêu Thanh Hà nghe vào tai lại cảm thấy dường như có ý nghĩa sâu xa nào đó.
Tiêu Thanh Hà hơi nhíu mày, vẻ mặt lại hiện ra vẻ vui cười: “Chỉ vô tình thôi mà.”
“Vậy à?” Hạ Diệp Chi không nói gì nở một nụ cười, đứng dậy: “Con ăn no rồi, con ra ngoài trước.”
Thật ra từ nãy đến giờ cô chưa hề chạm vào đũa.
Hạ Lập Nguyên cau mày nhìn Hạ Diệp Chi đi ra ngoài, ông ta luôn cảm thấy Hạ Diệp Chi có điểm gì quái lạ.
…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)