Hạ Hương Thảo nhìn thấy Hạ Diệp Chi liền dựng thẳng tóc gáy, cả cơ thể đều trở nên cứng ngắc.
Để mình trông có vẻ bình tĩnh, cô ta nhếch khóe miệng lên muốn cười, nhưng sự sợ hãi trong mắt lại thể hiện quá rõ ràng. Cứ như vậy, khuôn mặt nhìn vô cùng kỳ quái, cứ như bị động kinh.
Trong thang máy, mọi người cũng chú ý đến sự bất thường của Hạ Hương Thảo, nhưng không ai nói gì.
“Không…Cũng không đắt lắm.” Cánh tay mềm mại của Hạ Diệp Chi khoác lấy tay cô ta, khiến cô ta có ảo giác như bị rắn độc quấn lên người, dường như chỉ cần nhúc nhích một chút cũng sẽ bị cắn chết.
“Chắc là đối với chị thì không tính là đắt. Hôm qua em nhìn thấy bộ đồ kiểu này trong cửa hàng, giá gần 3 tỷ, còn phải đặt trước, người bình thường muốn mua cũng không mua được.”
Hạ Hương Thảo đã đặt bộ quần áo này từ trước. Nói cách khác, bọn họ đã sớm lên kế hoạch lừa gạt để lấy được thẻ đen của Hạ Diệp Chi.
Nhìn từ góc độ của người ngoài, chỉ thấy Hạ Diệp Chi đang thân mật kéo tay Hạ Hương Thảo, hâm mộ quần áo mới của cô ta. Nhưng có lẽ chỉ có bản thân cô ta biết, mình đã bị Hạ Diệp Chi dọa sợ đến mức thở mạnh cũng không dám.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)