Chu Hoài Cẩn không thân thiết nhưng cũng không khó chịu với cô.
Cố Tịch Ngôn rất kiêu căng, không ai dám chọc cô ấy. Cố Tích Triều lại rất hiền lành, nếu không trêu chọc cô, cô sẽ ngoan ngoãn như một chú thỏ con; nhưng nếu trêu chọc cô, cô nhất định sẽ trả lại.
Lớn hơn một chút, Cố Tích Triều đi học tiểu học. Trường học không xa đại viện, ngoại trừ Cố Tịch Ngôn ngày nào cũng được người của Cố Trường Chí lái xe đưa đón, những đứa trẻ trong đại viện đều đi bộ đến trường.
Cố Tịch Ngôn không thích Cố Tích Triều, Cố Tích Triều cũng không thân thiết với Cố Tịch Ngôn.
Ngày nào Cố Tích Triều cũng bước những bước chân nhỏ, đi theo sau Chu Hoài Cẩn và mấy cậu con trai khác đến trường. Tuy Chu Hoài Cẩn không nói gì nhưng sẽ cố ý chậm lại chờ cô. Mấy cậu con trai trên đường trêu mèo chọc chó, thỉnh thoảng cũng trêu chọc con búp bê tuyết Cố Tích Triều.
Đến khi Cố Tích Triều học lớp bốn, Chu Hoài Cẩn lên trung học. Trường trung học và tiểu học không cùng đường, cũng xa đại viện, Cố Tích Triều không thể đi học cùng Chu Hoài Cẩn nữa.
Ngày nào cũng phải tự mình đi học, suy nghĩ của Cố Tích Triều chính là, cô phải học hành chăm chỉ để mau chóng lớn lên, rồi có thể học cùng trường với anh Tiểu Cẩn.
Giai đoạn trung học, bài vở rất nhiều, một đám trẻ lớn hơn Cố Tích Triều trong đại viện không thể vênh váo tự đắc như trước nữa, số lần Cố Tích Triều gặp Chu Hoài Cẩn cũng ngày càng ít đi.
Thỉnh thoảng gặp nhau thì thường nghe Thẩm Yến, Cao Dương Đông và mấy người khác trêu chọc Chu Hoài Cẩn và Cố Tịch Ngôn, nói hai người họ luôn ở bên nhau.
Cố Tích Triều buồn bã nghĩ, giá như cô có thể lớn nhanh hơn thì tốt rồi.
Năm Cố Tích Triều học lớp sáu, Chu Hoài Cẩn học lớp chín.
Trước khi chọn trường cấp ba, Cố Tích Triều đặc biệt đến nhà Chu Hoài Cẩn tìm abg, đôi mắt long lanh cười như trăng lưỡi liềm, cô hỏi: “Anh Tiểu Cẩn, anh đã chọn trường cấp ba nào chưa?”
Chu Hoài Cẩn mười sáu tuổi, đã dậy thì thành một thiếu niên tuấn tú. Anh mặc áo sơ mi trắng, vóc dáng ngày càng cao lớn, nhìn thấy đôi mắt cười như trăng lưỡi liềm của cô, cũng nhe hàm răng trắng ra cười: “Sao thế, muốn cùng trường với anh à?”
Gương mặt Cố Tích Triều đỏ bừng: “Em chỉ hỏi thôi.”
Thẩm Yến là người dễ gần nhất trong số mấy người, có thể nói chuyện với bất kỳ ai, rất nhiều cô gái nhờ Thẩm Yến đưa đồ cho Chu Hoài Cẩn.
Những lá thư màu hồng, sô cô la,…
Thẩm Yến trêu chọc Chu Hoài Cẩn: “Nhiều cô gái như vậy mà không thích một ai sao? Tịch Ngôn cũng không thích à?”
Chu Hoài Cẩn liếc cậu ta một cái: “Cút đi, mẹ tôi không cho tôi yêu sớm.”
Những lá thư màu hồng trực tiếp vào thùng rác, những đồ ăn như sô cô la… thì vào bụng Cố Tích Triều.
Thời gian lâu dần những cô gái đó đều biết, Cố Tích Triều ở trường cấp hai là em gái của Chu Hoài Cẩn, làm bạn với cô ấy thì không sai.
Sau đó, mọi thứ đều được gửi đến cho Cố Tích Triều, Cố Tích Triều nhận hết, ăn ngon lành, nhưng lại không nói một lời nào.
Chu Hoài Cẩn cũng không ngăn cản hành động ăn vụng của Cố Tích Triều, ngược lại là Thẩm Yến lại tò mò: “Tôi nói này Hoài Cẩn à, không phải là cậu thích Thất Nguyệt đó chứ?”
Cậu ta vừa nói xong liền lắc đầu: “Không không không, Thất Nguyệt còn nhỏ, tôi thấy cậu thích Tịch Ngôn hơn.”
Chu Hoài Cẩn chỉ cười không nói gì, lúc đó anh chỉ cho rằng mình yêu thương cô như em gái vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)