Ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống nền đất.
Cố Tích Triều nhìn bóng dáng cao lớn phía trước. Chu Hoài Cẩn quay lưng về phía cô nên cô không nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt anh, chỉ biết anh đang hút thuốc, khói thuốc mù mịt.
Cố Tích Triều biết anh đang không vui, trong cuộc tấn công trên đường, anh đã mất đi một người đồng đội. Cô đi đến phía sau anh, suy nghĩ một chút, vòng tay ôm eo anh.
Chu Hoài Cẩn biết là Cố Tích Triều, giơ tay muốn thoát khỏi vòng tay cô, nhưng cô lại ôm chặt lấy eo anh.
Khóe miệng Chu Hoài Cẩn hơi cong lên, cười chế giễu: “Cô làm gì đấy?”
“Những năm này, anh đều sống như vậy sao?”
Anh không nói, Cố Tích Triều cũng đoán được sự khó khăn của anh, giữa mưa bom bão đạn, bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng.
Chu Hoài Cẩn liếm môi, cười khẩy: “Tôi sống thế nào, là lựa chọn của tôi. Còn cô, nếu còn chút lương tâm, thì về nước đi.”
Cô ở lại nơi quỷ quái này, cũng chẳng tốt đẹp gì.
Nước mắt Cố Tích Triều đột nhiên rơi xuống, chảy xuống lưng Chu Hoài Cẩn. Thời tiết quá nóng, anh chỉ mặc một chiếc áo thun màu xanh lá cây sẫm, lưng nóng ran.
“Tiểu Cẩn, anh còn nhớ những lời em nói với anh hôm qua không? Anh vẫn yêu em, đúng không?”
Toàn thân Chu Hoài Cẩn cứng đờ, rồi nhanh chóng trở lại bình thường. Anh dập tắt điếu thuốc, không nhìn cô, nhân lúc cô buông tay, quay người đi về phía sau: “Máy bay đón người sẽ đến vào buổi trưa.”
Cố Tích Triều là con thứ hai trong gia đình, trên cô còn một người chị gái. Lúc cô chào đời, đúng lúc sự nghiệp của cha cô - Cố Trường Chí đang trên đà phát triển, còn mẹ cô là Mạnh Vãn, sau khi cô tròn một tháng tuổi cũng nhanh chóng quay lại công việc ngoại giao. Ông bà ngoại đã đưa Cố Tích Triều từ Bắc Kinh về Giang Nam, nuôi dưỡng cô bên cạnh mình. Cho đến khi cô năm tuổi, hơi lớn khôn hơn một chút, cha mẹ cô cũng bớt bận rộn hơn, mới đưa cô trở lại Bắc Kinh.
Lần đầu tiên gặp Chu Hoài Cẩn, Cố Tích Triều đi theo sau chị gái Cố Tịch Ngôn của mình.
Những đứa trẻ trong đại viện thường đi theo nhóm, một đám trẻ con nhìn thấy phía sau Cố Tịch Ngôn có thêm một đứa bé nhỏ như vậy, đều rất tò mò.
Bản thân Thẩm Yến còn là một cậu bé thế mà đã đưa tay ra véo đôi má phúng phính hồng hào của Cố Tích Triều. Cậu ta hỏi: “Tịch Ngôn, cậu nhặt được con búp bê tuyết này ở đâu vậy?”
Cố Tích Triều không biết người đó là ai, cũng không dám động đậy, ngoan ngoãn để cậu ta véo, ánh mắt ngấn lệ.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Cố Tích Triều, cô bé nhỏ nhắn mặc một chiếc áo dài thêu, mắt ngấn lệ long lanh, tràn đầy vẻ mềm mại, hoàn toàn khác biệt với những cô gái nhỏ lớn lên ở phương Bắc trong đại viện này. Mọi người tò mò hỏi cô bé.
Cô em gái dễ thương như vậy, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta tan chảy, càng đừng nói tới khi cô bé mở miệng nói chuyện còn tuyệt vời hơn nữa, giọng nói ngọt ngào mềm mại của Giang Nam, nghe vô cùng dễ chịu.
Chu Hoài Cẩn nâng cằm lên: “Chu Hoài Cẩn.” Lại dùng chân đá nhẹ vào chân người bên cạnh, mọi người nhiệt tình giới thiệu, coi như đã chấp nhận Cố Tích Triều.
Chu Hoài Cẩn là người đầu tiên lên tiếng, anh là người đẹp trai nhất trong nhóm người này, lại là người đầu tiên lên tiếng ủng hộ cô, từ đó Cố Tích Triều liền bám lấy Chu Hoài Cẩn, ngày nào cũng đi theo sau anh không ngừng gọi “anh Tiểu Cẩn”, khiến đám người Thẩm Yến, Cao Dương Đông nghe đến phát ngán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)