Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Âm Vị Vị Ương Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Năm ấy, khi tổ mẫu qua đời, phủ Hầu mất đi trụ cột.

Thái tử Vân Trinh – người mà ta đáng lẽ sẽ lấy làm chồng, đột nhiên bị ám sát mà chết.

Phụ thân dứt khoát ngả về phe Khởi Vương, mong rằng khi Khởi Vương lên ngôi sẽ dành cho ông ta chút công lao khai quốc, rửa sạch tiếng xấu ăn chơi trác táng.

Đáng tiếc, người cuối cùng lên ngôi lại là Ninh Vương còn chưa đầy bảy tuổi, dưới quyền nhiếp chính của Vệ Uyên – thúc thúc của tiên đế.

Khởi Vương bại trận thảm khốc, dưới thủ đoạn sắt đá của Vệ Uyên, người thì chết, kẻ bị tàn phế, nữ quyến còn lại đều bị bán đi.

Phủ Hầu liên lụy, cả nhà bị tống vào ngục, chờ đợi lệnh lưu đày hoặc chém đầu.

Phụ thân và A huynh do nhiều lần qua lại với Khởi Vương nên bị tra tấn tàn khốc.

Trong địa lao tối tăm, hai người thương tích chồng chất, hấp hối.

Vệ Uyên nào có yêu thích ta, hắn căm hận ta vì trước kia khi hắn thất thế, ta đã khinh rẻ hắn.

Thậm chí còn lấy hôn ước với Thái tử làm cớ để từ chối lời cầu thân của hắn, hắn ghi hận trong lòng, quyết phải bẻ gãy cốt khí của ta, dẫm ta xuống bùn đen, trút cơn giận ấy.

Phụ thân không màng điều đó, cùng mọi người đều quỳ trước ta:

“Nếu không phải cha đã đường cùng, tuyệt không thể ép buộc con như vậy.”

“Mạng của mọi người trong phủ đều nằm trong tay con. Con không chịu thì tất cả chỉ còn một con đường chết mà thôi.”

“A Âm, là phủ Thẩm có lỗi với con, phụ thân đáng tội chết.”

Đúng lúc ấy, A huynh bỗng ho ra từng ngụm máu lớn, sắc đỏ ấy đong đầy đôi mắt ta.

Lẽ ra ta nên đập đầu mà chết cho xong, nhưng không còn lựa chọn nào khác, ta đành im lặng chấp nhận an bài của phụ thân.

Hôm ấy, ông ta cầu xin chuyển lời ngọt ngào đến phủ nhiếp chính.

Đêm đó, ta bị bịt mắt đưa vào phòng ngủ của Vệ Uyên qua lối đi ngầm.

Nữ tử trong trẻo thanh cao đứng đầu thế gia, tự nguyện cởi bỏ áo y, quỳ xuống đất cầu xin chút thương xót từ Vệ Uyên.

Hắn cao lớn như ngọc, dung mạo tựa hoa đào tháng ba, như một quân tử bề ngoài chẳng chút hại người.

Nhưng ẩn dưới đôi mày sắc bén ấy là nụ cười khinh bạc pha lẫn khinh miệt.

“Cuối cùng ngươi vẫn rơi vào hậu viện của bản vương, thậm chí còn không bằng một tiểu thiếp hèn mọn.”

Hắn dùng bút lông khẽ chạm vào cổ áo ta, vạt áo rơi xuống, ta như măng mùa xuân, từng lớp từng lớp bị lột trần.

Trần trụi, dưới ánh trăng hắn nhìn thấy tôn nghiêm của ta rơi xuống đất.

“Ngươi từng ca ngợi chữ tiểu khải của Thái tử không ai sánh bằng, bản vương muốn xem rốt cuộc là thế nào.”

Dục vọng cuộn trào, ta bị hắn xem như món đồ chơi, trải dài trên bàn sách lạnh lẽo.

Vệ Uyên cố tình nhúng bút vào mực lạnh, đầu bút mềm mại quét từ ngực ta, đi xuống, tới tận bàn chân, để lại hai chữ “dâm phụ.”

Hắn nhìn ngắm kiệt tác của mình, bật cười hài lòng.

“Chữ cuồng thảo của bản vương, cũng không kém cạnh gì.”

Đầu bút lông chạm vào lòng bàn chân, khiến thân thể ta không tự chủ mà run rẩy.

Điều đó làm hắn càng thêm vui sướng:

“Người ta khen ngươi thanh cao trong sạch, đứng đầu các thiếu nữ thế gia, nhưng bản vương lại thấy ngươi dâm đãng, đê tiện đến cực điểm. Cũng xứng với hai chữ này đấy chứ.”

Ta chưa từng chịu đựng nỗi nhục nhã như thế này, như thể bị xé nát rồi chắp lại thành một con người không còn chút gì là chính mình.

Hàm răng nghiến chặt đến nỗi tràn đầy vị máu.

Thấy mắt ta đỏ hoe, đã ứa nước, Vệ Uyên cúi xuống, dịu dàng vuốt ve khóe môi ta.

“Giá như lúc trước nàng ngoan ngoãn lấy ta, có lẽ ta còn nể tình mà nương tay ba phần khi giết hắn. Nhưng ngươi lại không biết điều.”

“Người đó yếu đuối như vậy, bị xé xác, máu chảy khắp nơi, thảm lắm.”

Sự nhục nhã và đày đọa về thể xác vẫn chưa đủ, cái chết thảm của Vân Trinh, vị Thái tử từng là hôn phu của ta chính là con dao cứa vào tim.

Nghĩ đến một người dịu dàng như chàng ấy chết thảm rồi còn bị thú rừng ăn mất, đến cả một bộ hài cốt trọn vẹn cũng không còn, lòng ta đau đớn tựa dao cắt, nước mắt tuôn trào.

Vệ Uyên chạm vào dòng nước mắt ấy, gương mặt đột nhiên trở nên lạnh lẽo, hắn mạnh mẽ chiếm lấy thân thể ta.

Khi ta kêu lên trong đau đớn, cửa bị mở toang.

A Nguyệt, thị nữ từng hầu hạ Thái tử, quỳ dưới chân bàn sách, bị hai a hoàn kéo lại, ép nàng nhìn thẳng vào nỗi nhục nhã của ta.

“Hãy nhìn xem vị hôn thê của chủ nhân ngươi hạ tiện đến nhường nào.”

Đè chặt thân thể run rẩy của ta, Vệ Uyên không ngừng liếm những giọt nước mắt của ta:

“Ngươi khóc, ta thích ngươi khóc.”

“Ta càng thích nhìn người chết!”

Thân thể cứng đờ của ta không hợp ý hắn, hàm răng sắc của hắn cắn vào cổ ta, từng ngụm chậm rãi hút lấy.

“Hắn có tốt đến mấy cũng chết trong tay ta.”

“Ngươi có yêu đến đâu, cũng chỉ có thể ở dưới thân ta mà cầu xin.”

“Ngươi ngoài ngoan ngoãn ra còn có thể làm gì đây!”

Ánh trăng nhạt nhòa, lạnh thấu tận xương.

Ta chỉ thấy gương mặt tê dại, bị cắt lưỡi của A Nguyệt.

“Ngươi không nghe lời, người đầu tiên chết chính là nàng ta.”

“Nàng ta từng đưa tin giúp các ngươi? Vậy nên ta đã chặt tay nàng ta.”

“Nàng ta từng chuyển lời cho hắn? Ta liền nhổ đi chiếc lưỡi của nàng ta.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc