Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Bị Vương gia ruồng bỏ, phận nữ nhi như ngươi, nên biết thân biết phận mà từ bỏ những mộng tưởng không nên có."
“Bên phía Dương gia ở Trần Châu, phụ thân đã sắp xếp ổn thỏa cho ngươi rồi.”
“Dù sao thì gia chủ nhà họ Dương cũng xem như là bạn cũ của anh trai ngươi, miễn cưỡng có thể chứa chấp ngươi phần nào.”
Cha vừa dứt lời, muội muội Thẩm Nam Uyển ở bên bất giác kêu lên:
“Nhà họ Dương ở Trần Châu sao? Phó tướng Dương ấy chân t ậ t ng u y ề n, phải ngồi xe lăn, chịu không nổi ánh mắt dị nghị, tính tình thì h u n g d ữ t à n b ạ o, đã đ á n h c h ế t mấy bà vợ rồi."
“Cha muốn đưa tỷ đến nhà họ Dương, chẳng phải là đẩy tỷ vào hố lửa sao?”
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên khuôn mặt giận dữ của cha, ngay cả tiếng quát tháo nặng nề của ông cũng mang theo hơi lạnh:
"Con là phận nữ nhi, được ăn sung mặc sướng trong hậu viện, sao có thể hiểu được nỗi vất vả của cha và anh trai con?"
“Nếu không phải nó tự làm mình bại hoại thanh danh, thì anh con đã chẳng bị từ hôn, trở thành trò cười cho thiên hạ sao? Đệ đệ con ở học đường cũng bị người ta cười nhạo, không dám ngẩng đầu lên, viện cớ bệnh để tránh mặt đã ba ngày không tới lớp.”
“Cha cũng bị trách phạt vì quản lý gia đình không nghiêm, tình cảnh trên triều đình vô cùng khó khăn. Hiện tại, đây đã là con đường tốt nhất chúng ta có thể xin cho nó, nó còn chưa thỏa mãn điều gì?”
Lời nói là từ miệng Thẩm Nam Uyển, nhưng ánh mắt giận dữ của cha chỉ hướng về phía ta. Mỗi câu mỗi chữ như từng mũi d a o đâm thẳng vào tim ta.
Nhưng đêm qua, khi ta bị đưa đến phủ Nhiếp chính vương, cha vẫn cười, tiễn ta ra cửa, nhẹ nhàng dặn dò:
“Con là nữ nhi danh giá của thế gia, tài đức vẹn toàn, từng là vị hôn thê của Thái tử, với thân phận này, đường hoàng đứng bên cạnh Nhiếp chính vương có gì là không thể?”
Thấy ta im lặng cúi đầu, cha lại tiếp lời:
“Hầu phủ bây giờ quý nhất là danh dự, A Âm à, thanh g ư ơ m hai lưỡi này để xem con biết cách sử dụng hay không.”
Lúc ấy, ta đã hiểu rõ.
Trước mặt ta chỉ còn hai con đường: Được Nhiếp chính vương sủng ái, cho ta danh phận chính đáng để che lấp miệng đời, ta vẫn có thể giữ lấy danh giá của một tiểu thư thế gia. Nhưng Nhiếp chính vương đã đính ước với Quận chúa Minh Thành, hắn yêu thương nàng ấy sâu sắc, còn với ta chỉ xem như món đồ chơi tầm thường.
Vậy nên, con đường còn lại chỉ là thân bại danh l i ệ t, bị gia tộc chối bỏ.
Nhưng ta không cam lòng.
Vì thế, ta bỏ qua cả tôn nghiêm, mang theo mệt mỏi sau cuộc ân ái, vòng tay qua lưng ôm lấy eo thon của Vệ Uyên. Bằng dáng vẻ ngoan ngoãn nhất mà hắn thích, ta nũng nịu dịu dàng hỏi:
“Mỗi ngày cứ qua lại như thế này, thiếp mệt lắm. Thiếp muốn được dọn vào ở trong phủ vương gia.”
Khóe môi Vệ Uyên còn vương nét cười mãn nguyện, nhưng khi nghe xong lời ta, hắn lập tức tỉnh khỏi d ụ c v ọ n g, từng ngón từng ngón gỡ tay ta ra khỏi eo hắn.
Những ngón tay thon dài của hắn siết chặt lấy cằm ta, từng chữ thốt ra như lưỡi d a o sắc bén:
“Muốn danh phận? Nàng cũng xứng sao?”
“Mọi người đều nói nàng là mỹ nhân đứng đầu, tài sắc song tuyệt. Nhưng nay nàng đã trở thành món đồ chơi trên giường của bản vương, đến chữ ‘ngoan’ cũng không biết viết, thật làm ta phát chán.”
Hắn hung hăng quăng ta xuống sàn lạnh lẽo, tấm lụa quấn quanh người trượt xuống đất, nửa thân trần của ta nằm trên nền gạch lạnh, để lại vết bầm.
Nhưng thứ vỡ nát chính là chút hy vọng mong manh và chút tự tôn cuối cùng của ta.
Ta không kìm được mà nghẹn ngào hỏi:
“Ta đã không còn lối thoát nào khác mới phải đến trước mặt chàng.”
“Liên quan gì đến ta!”
“Chàng đã từng nói sẽ cho ta điều ta mong muốn cơ mà?”
“Lời nói đùa mà nàng cũng tin sao! Thật ngây thơ.”
“Vương gia, quận chúa sai người đến mời ngài đi thưởng pháo hoa.”
Vệ Uyên cười khẽ, giọng nói hàm chứa ý cười:
“Trời lạnh thế này, phải chuẩn bị đầy đủ than củi mới được. Nàng ấy sợ lạnh lắm.”
Người được hắn trân trọng không chịu nổi lạnh, kẻ bị vứt bỏ nằm đây phải chịu rét chết.
Đêm đó, ta bị đưa trở lại phủ trong một cỗ kiệu mềm, hoàn toàn trở thành kẻ bị ruồng bỏ.
Không thấy ta ngoan ngoãn đáp lời, phụ thân từ từ ngước mắt, vừa lúc đối diện với ánh nhìn thoáng mỉa mai của ta.
Uy nghiêm của ông bị thách thức và xem thường, tức thì nổi trận lôi đình:
“Đừng dùng vẻ mặt ấy nhìn ta. Con đường đó là chính ngươi chọn, không ai ép buộc.”
“Đã hưởng vinh hoa vốn không thuộc về mình, ngươi nên dùng nhiều sự ngoan ngoãn để đền đáp.”
Phải rồi, chính ta đã tự nguyện bước lên giường của Vệ Uyên, không ai bắt ép.
Nhưng phụ thân quên rồi, khi đó chính ông là kẻ túng quẫn đến nỗi van xin ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






