Khi đôi môi nàng bị chiếm đoạt, trong đầu Thanh Cát vẫn còn vang vọng tiếng cười của Ninh Vương. Nụ cười ấy trầm thấp và mang nét quyến luyến kỳ lạ.
Nàng không rõ chuyện gì vừa xảy ra, cảm giác ấy thật lạ lùng, như thể có một loại độc dược mãnh liệt nào đó chợt xâm nhập vào tứ chi, khiến nàng tê dại, không còn sức lực.
Ngay lúc này, khí thế bá đạo của Ninh Vương áp tới, bao trùm lấy nàng. Trong mắt Thanh Cát, người đàn ông đầy quyền uy này hiện lên với sức mạnh đáng sợ, như thể chỉ riêng sự hiện diện của y cũng đủ khiến nàng run sợ.
Nàng vô thức muốn thoát ra.
Nàng không muốn như vậy!
Hết thảy đều thật là đáng sợ!
Ninh Vương hiển nhiên cảm nhận được nàng đang giãy giụa. Là một nam nhân luôn quen với việc được tôn sùng, không thể chấp nhận bị từ chối, y không thể chịu đựng được việc nàng chống cự. Thêm vào đó, hành động giãy giụa như một con vật yếu ớt của nàng càng khiến y tức giận, kích thích lòng hiếu chiến mạnh mẽ trong y.
Đôi mắt đen láy của y híp lại, ngón tay càng siết chặt hơn.
Đôi chân Thanh Cát mềm nhũn, suýt nữa đứng không vững.
Ninh Vương nâng cằm nàng lên, nhìn đường cong thon dài và thanh nhã của chiếc cổ trắng ngọc.
Y cưỡng chế đặt nụ hôn mạnh mẽ lên xương quai xanh của nàng, đồng thời đôi chân y cũng kẹp nhẹ, ép nàng lùi lại. Bị đẩy lùi một bước, Thanh Cát bị áp sát vào bên giường.
Đôi chân nàng mềm nhũn, ngã nhào xuống.
Phần thân trên của nàng đổ xuống giường, đôi chân vẫn còn lơ lửng ở mép.
Ninh Vương chen đôi chân mình vào giữa hai chân nàng, ép nàng mở ra. Sau đó, y đưa tay kéo nhẹ, vén lớp váy của nàng, nhẹ nhàng giật lấy lớp trung y bên trong.
Bản năng thúc giục nàng muốn đạp y ra, nhưng Thanh Cát cố gắng kiềm chế và nhẫn nhịn.
Ninh Vương không cần suy nghĩ, lập tức xé rách tấm lụa mỏng, cả quần áo lót cũng bị xé vụn. Tiếng vải bị xé rách vang lên, y áp sát lại gần, tách ra rồi tiến về phía trước.
Thanh Cát còn chưa kịp phản ứng thì y đã tiến vào.
Điều này khiến Thanh Cát không thể ngờ tới, nàng phải cố gắng ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng cắn môi để nuốt lại những tiếng kêu sắp bật ra. Cả người nàng run lên, thân thể không tự chủ được mà khẽ rung động vì những cử động của y.
Tất cả diễn ra quá nhanh, khiến nàng cảm thấy vô cùng khó khăn.
Nàng nằm đó, nhìn màn trướng phía trên, thấy những viên ngọc treo lủng lẳng đang rung lên mãnh liệt, như thể có một cơn cuồng phong đi qua.
Thay đổi hướng ánh mắt, nàng thấy mắt cá chân mình bị nâng lên cao, đặt trên vai của Ninh Vương, và đôi chân nàng chỉ còn vướng chút vải vụn.
Trên chân nàng còn sót lại vài vết sẹo cũ, nhưng may thay, Ninh Vương dường như không chú ý đến.
Hôm nay, y mặc một chiếc áo gấm màu tím, sang trọng và quý phái.
Chiếc áo ấy vẫn còn nguyên vẹn trên người y, chưa hề tháo thắt lưng, chỉ là vén nhẹ lên mà thôi.
Đôi mắt Ninh Vương nhìn lên, dừng lại trên khuôn mặt nàng.
Ánh mắt giao nhau trong khoảnh khắc, nàng muốn né tránh, nhưng y bá đạo chiếm lấy, không chút kiêng dè, nhìn chằm chằm vào nàng.
Thanh Cát liền cảm thấy hít thở không thông, nàng cảm thấy muốn chết, chết ở dưới thân Ninh Vương.
Nàng theo bản năng quay đầu đi, không muốn nhìn y.
Nhưng điều này lại khiến y đáp trả.
Y dùng bàn tay mạnh mẽ nắm lấy nàng, giữ chặt vòng eo, khiến động tác càng thêm mãnh liệt.
Vì những cử động mạnh mẽ ấy, cơ bắp ở cánh tay và vai của y phồng lên, những họa tiết trên vải gần đó cũng căng ra, lộ rõ hình dáng cơ bắp đầy sức mạnh.
Thanh Cát cảm thấy mình không thể thoát ra, không thể làm gì, đôi mắt nàng không kìm được, nước mắt cứ chảy ra một cách vô thức.
Nàng bất giác cong thân, nghe âm thanh nức nở kỳ quái của chính mình, dường như không giống thanh âm của chính nàng.
Rõ ràng y rất thỏa mãn, đôi mắt khẽ nheo lại, giữ nguyên tư thế cứng nhắc, như vẫn còn chìm đắm trong cơn cuồng si mãnh liệt vừa qua.
Thanh Cát không động đậy, khép mắt lại, cảm nhận rõ sự gần gũi đến từng chi tiết mà y mang đến, cũng như sự biến đổi dần dần trong từng cử chỉ ấy.
Trước đây nàng không biết, thì ra giữa nam và nữ lại có sự kết nối như thế, thân thể gần như hòa quyện, cảm nhận lẫn nhau rõ ràng như vậy.
Mãi một lúc sau, y mới buông nàng ra.
Thanh Cát nằm đó, mềm yếu tựa như bùn nhão. Phần thân trên của nàng nằm trên giường, trong khi hai chân thõng xuống mép giường như những sợi mì ướt mới vớt ra.
Ninh Vương chỉnh lại áo, hít một hơi dài để bình tâm trở lại.
Quần áo y vẫn chỉnh tề, không chút dấu vết của việc vừa xảy ra, ngoại trừ một vài nếp nhăn nhỏ khó nhận thấy ở gấu áo, nơi vừa bị chân của Thanh Cát đè lên.
Y đưa tay lên, đôi ngón tay thon dài và đẹp đẽ thong thả chỉnh lại cổ áo thêu tinh xảo.
Khi chỉnh lại áo, ánh mắt y thoáng lơ đãng rơi xuống, nhìn nàng một cách lười biếng và sắc sảo: "Hôm nay phụ hoàng ban thưởng một số thứ, nàng cứ chọn thứ gì mình thích."
La ma ma thận trọng bước vào. Trước khi La ma ma vào, Thanh Cát kéo chăn lên để che thân mình.
La ma ma dìu nàng vào phòng tắm, nơi Thanh Cát cẩn thận tẩy sạch cơ thể.
Lúc đầu y khá thô bạo, nhưng về sau lại nhẹ nhàng hơn, cũng may là nàng không chịu tổn thương gì, giờ việc quan trọng là rửa sạch sẽ những gì y để lại.
Y thật sự cho vào rất nhiều, sao có thể nhiều đến vậy.
Khi tắm rửa, Thanh Cát thầm nghĩ: nếu sau này, cứ ba năm ngày y lại đến như vậy, liệu nàng có chịu đựng nổi trong hai tháng tới không? Và liệu ba vạn lượng bạc có thực sự đáng giá?
Thật ra, cũng không quá đau, nếu nghĩ kỹ, cũng có chút dễ chịu.
Tuy nhiên, Thanh Cát không thích điều này, nàng không muốn phục vụ Ninh Vương theo cách này, nàng thà làm ám vệ như trước kia.
Có lẽ nàng cần sớm gặp Diệp Mẫn để hỏi rõ ý định sắp xếp của hắn đối với nàng.
Sau khi tắm xong, bước ra khỏi phòng, nàng thấy La ma ma có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại ngập ngừng.
Thanh Cát không thèm nhìn: "Có gì thì cứ nói."
La ma ma thở dài: "Phu nhân, ta đã hỏi thăm rồi. Trong phủ của Ninh Vương điện hạ không có nữ nhân nào khác, thực ra chỉ có mình phu nhân mà thôi."
Thật ra, trong phủ cũng không có cả thiếp thất bên cạnh. Trước khi thành hôn, giống cái xinh đẹp nhất trong phủ của Ninh Vương có lẽ là con chim khách bay lượn ngoài mái hiên.
Thanh Cát hỏi: "Vậy thì sao?"
Chuyện đó chẳng có gì lạ cả. Ninh Vương là kẻ cô độc, lạnh lùng, mắt chẳng bao giờ nhìn đến thế tục.
Y chẳng giống một người đàn ông bình thường.
Thanh Cát đã theo hầu bên cạnh y bốn năm, tất nhiên đã từng thấy có những nữ nhân ngưỡng mộ Ninh Vương, thậm chí sẵn sàng dâng mình cho y.
Có lần một tiểu thư quyền quý cũng làm thế, và kết quả là y chỉ khẽ kéo nhẹ, làm rách váy nàng ta, để nàng phải ôm váy chạy ra ngoài, bị người khác cười chê cả đoạn đường.
Nhà ấy cho rằng y đã làm ô uế danh tiết của tiểu thư nhà mình, yêu cầu y chịu trách nhiệm. Nhưng y chỉ lạnh lùng chế nhạo: "Nàng ta đã mất hết danh dự, còn vọng tưởng làm Vương phi của ta sao? Hạng nữ nhân lẳng lơ như thế mà cũng xứng ư?"
Từ đó, hễ nhắc đến Ninh Vương, các tiểu thư trong kinh thành đều rùng mình khiếp sợ.
Tất nhiên cũng có cung nữ và tì nữ muốn ngã vào lòng y, nhưng y chỉ khinh bỉ, cho rằng họ hèn mọn và ngu muội, lập tức đuổi đi.
Nếu không chịu đi, y sẽ giết không chút do dự.
Nghĩ đến đây, Thanh Cát lại hồi tưởng những lần ân ái giữa nàng và Ninh Vương.
Nếu Ninh Vương biết nàng không phải tiểu thư Hạ Hầu gia, mà chỉ là ám vệ thấp hèn của mình, chắc hẳn y sẽ thấy ghê tởm.
Và sau khi thấy ghê tởm, y sẽ xé xác nàng ra thành trăm mảnh.
Trong lúc đó, La ma ma vẫn lải nhải: “Điện hạ mới hai mươi ba tuổi, còn trẻ và đầy nhiệt huyết, bên cạnh sao lại không có nữ nhân nào sao? Đêm động phòng, ngài đã tìm phu nhân đến hai lần, rõ là một kẻ thích nữ sắc, chỉ là ngoài miệng không nói mà thôi. Mấy ngày nay ngài bận rộn, khó khăn lắm mới rảnh rỗi được, còn vội vàng đến đây, vậy ý đồ đã quá rõ ràng rồi, phải không?”
Thanh Cát lạnh lùng liếc nhìn bà ta.
Bỗng chốc, nàng có một thôi thúc muốn làm bà ta bay màu ngay tức khắc.
Là nên tát một cái cho chết luôn, hay đâm thẳng qua người?
La ma ma không nghĩ ngợi nhiều, vẫn tiếp tục nói: “Đối với loại nam nhân thích sắc dục như vậy, gió bên gối là thứ dễ thổi nhất. Phu nhân nhất định phải biết cách nắm giữ ngài… Lần sau ngài đến, nhớ ngọt ngào một chút, nói vài lời êm tai, nhất định phải tìm cách giữ lấy lòng ngài, như vậy thì chúng ta mới dễ sống.”
Bà ta liếc nhìn xuống bụng của Thanh Cát: “Nếu có thể sinh cho điện hạ một đứa con, dòng máu trong bụng phu nhân sẽ là huyết thống của Hạ Hầu thị và hoàng gia, địa vị của phu nhân sẽ trở nên tôn quý. Lúc đó, ắt sẽ có nhiều lợi ích cho phu nhân.”
Thanh Cát kìm lại sát ý trong lòng, mỉm cười: “Ta hiểu rồi, bà tử, những điều bà nói, ta đã hiểu.”
La ma ma nói thêm: “Tuy rằng trong phủ của điện hạ không có ai khác, nhưng nương tử vẫn phải đề phòng.”
Nói rồi, bà ta nhìn ra cửa sổ, hạ thấp giọng nói: “Hãy đề phòng Thôi cô cô. Ta thấy Thôi cô cô năm nay mới hai mươi, không tính là lớn lắm. Nàng là người của Quý phi nương nương, nay được đặt ở bên cạnh điện hạ, ý đồ đã rõ rồi. Nương tử vẫn phải tính trước.”
Thanh Cát chẳng hề muốn nghe những lời này.
Về phần Thôi cô cô, nàng hiểu quá rõ rồi.
Mỗi năm Thôi cô cô đều cùng Ninh Vương vào kinh, cũng thường đi gặp Đàm Quý phi. Sớm muộn gì Thôi cô cô cũng sẽ trở thành người của Ninh Vương, điều này không có gì phải nghi ngờ.
Nhưng chuyện đó liên quan gì đến nàng!
Người phải lo lắng chính là Hạ Hầu tiểu thư, chứ không phải nàng. Thỏa thuận mười vạn lượng bạc của nàng đã rất rõ ràng, chẳng hề bao gồm việc giúp đối phó với Thôi cô cô.
Trừ phi có thêm bạc!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

