Nàng tích trữ các thứ cần thiết, chỉnh sửa sơ qua và thử mặc. Áo ngắn quần dài có hơi rộng, nhưng buộc chặt ống quần và thắt lưng lại thì vẫn linh hoạt gọn gàng.
Nàng còn tích trữ thêm một số vật dụng nhỏ khác, cất tất cả dưới tấm ván ngầm dưới giường trong phòng, nơi đó rất ít khi bị ai động đến, không lo bị phát hiện.
Như vậy, nàng chỉ còn chờ thời cơ tốt là có thể lẻn ra ngoài gặp Diệp Mẫn.
Thật ra nàng đang ở trong Vương phủ, vốn dĩ có thể trực tiếp đi gặp hắn, nhưng nàng luôn hành sự thận trọng, nếu quá dễ dàng tiếp cận thì chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Nàng phải ra ngoài Vương phủ trước, sau đó mới tìm cách gặp Diệp Mẫn từ bên ngoài, hoặc lén lút từ bên ngoài vào phủ. Như vậy mới có thể để lại dấu vết, khiến Diệp Mẫn tin rằng nàng đến từ bên ngoài.
Nếu không vòng vo một chút như vậy, nàng sẽ không qua mặt được Diệp Mẫn.
Một tiếng lệnh ban ra, các thị nữ lục tục kéo vào, Thanh Cát đứng dậy, được các thị nữ đỡ xuống giường, nhanh chóng rửa mặt chải đầu, sửa sang tóc tai.
Nàng còn chưa chỉn chu xong, thì Ninh Vương đã bước vào phòng.
Thanh Cát vội vã tiến lên hành lễ.
Ninh Vương thấy nàng có vẻ hơi vội vàng, khẽ nhướng mày: "Mấy ngày nay ta bận rộn, bỏ quên Vương phi, khiến nàng chịu ấm ức rồi."
Thanh Cát khẽ cười, đáp: "Cũng không phải chịu ấm ức gì."
Ninh Vương: "Ta tranh thủ chút thời gian qua thăm nàng. Buổi tối còn có việc quan trọng, đợi lúc khác rảnh rỗi sẽ đưa nàng đi dạo."
Thanh Cát vốn không hy vọng gì, chỉ mong y sớm đi đi, nhưng vẫn nói: "Điện hạ bận trăm công ngàn việc, thiếp nào dám đòi hỏi gì. Chỉ tiếc thiếp không thể chia sẻ bớt cho điện hạ."
Ninh Vương nhìn nàng: "Vừa rồi đang làm gì mà trông có vẻ vội vã?"
Thanh Cát đáp: "Cũng không có gì, chỉ là thấy hơi mệt, liền chợp mắt một chút."
Ánh mắt Ninh Vương dừng trên khuôn mặt nàng, thấy đôi mắt đen láy của nàng tựa như phủ một lớp hơi nước, đôi má trắng mịn có dấu hằn rõ ràng, làn da hơi ửng hồng, vương chút mồ hôi.
Ninh Vương đáp nhẹ: "Ồ."
Thanh Cát đột nhiên đối diện với sự tra xét trực tiếp từ vị chủ nhân của mình, chưa kịp phản ứng, giờ tâm trạng đã ổn định lại, liền dò hỏi: "À, đúng rồi, điện hạ, vừa rồi người nói mấy ngày nữa có thể đưa thiếp đi dạo?"
Ninh Vương gật đầu, giọng điệu có chút ban ân huệ: "Nếu nàng muốn, thì có thể."
Thanh Cát: "Thật ra cũng không cần điện hạ phải đi cùng, thiếp có thể tự mình đi một vòng."
Nàng cười nhìn Ninh Vương: "Vũ Ninh là phong địa của điện hạ, nay thiếp đã là Vương phi của điện hạ, cũng nên đóng góp một phần trách nhiệm tại đây. Chưa nói đến gì khác, thiếp nghĩ ít ra cũng nên đi dạo một chút để hiểu thêm về phong tục nơi này."
Lời này khiến Ninh Vương có phần ngạc nhiên.
Y nhìn nàng một lúc lâu, sau đó suy nghĩ rồi nói: "Vài ngày nữa là tiết Trung Hòa, cũng đúng dịp lễ mở hội ở hồ bên ngoài thành, nghe nói rất náo nhiệt, nếu nàng muốn đi thì có thể tham quan."
Ánh mắt Thanh Cát sáng rỡ lên, mỉm cười nói: "Tuyệt quá."
Ninh Vương: "Nếu đã vậy, ta sẽ dặn dò sắp xếp, để nàng có thể ra ngoài vui chơi vài hôm."
Thanh Cát không ngờ mọi việc lại thuận lợi như vậy, tâm trạng tự nhiên vui vẻ, mỉm cười gật đầu: "Đa tạ điện hạ."
Ninh Vương thấy nàng cười, trong mắt y cũng thoáng hiện một tia cười nhàn nhạt.
Sau đó, y nói: "Nay nàng đã là Vương phi của ta, cũng nên quen với việc quản lý trong phủ."
Thanh Cát cung kính đáp: "Điện hạ nói phải."
Ninh Vương: "Hiện tại, mọi việc trong hậu viện đều được phân chia trong ngoài, bên ngoài do quản gia Tôn quản lý, bên trong do Thôi cô cô đảm nhận. Họ sẽ đến bái kiến nàng sau."
Thanh Cát: “Vâng, thiếp đã hiểu rồi.”
Về hai người này, nàng quá đỗi quen thuộc. Quản gia Tôn khoảng bốn mươi tuổi, từ thời còn ở trung quân đã trung thành với Ninh Vương, sau đó theo Ninh Vương khi lập phủ và được giao quản lý mọi việc, là người trung thành nhất với y.
Còn Thôi cô cô thì lại có bối cảnh khác, từng là nữ quan được sủng ái nhất bên cạnh Đàm quý phi, nay chỉ mới đôi mươi nhưng đã giúp đỡ quản lý hậu viện của Vương phủ được ba năm.
Thanh Cát từng làm ám vệ, hành tung thần bí, nên tất nhiên đã nghe qua vài lời đồn đại, biết rằng Thôi cô cô thật ra là người Đàm quý phi chuẩn bị cho Ninh Vương, sau này khi Ninh Vương cưới chính phi, Thôi cô cô sẽ trở thành Quận phu nhân.
Nghĩ tới đây, nàng đột nhiên cảm nhận một ánh nhìn đang hướng về phía mình.
Ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp đôi mắt sâu thẳm và sắc bén của Ninh Vương.
Tim nàng hơi khựng lại, rồi giả vờ ngơ ngác nói: “Điện hạ?”
Ninh Vương không nói gì, chỉ cúi đầu chăm chú nhìn vào mắt nàng.
Thanh Cát bị nhìn chằm chằm như vậy, có chút cảm giác kỳ lạ không thể diễn tả.
Nàng không quen bị ai đó nhìn chăm chú, có lẽ là không quen bị bất cứ ai nhìn chằm chằm.
Ẩn nấp trong bóng tối, không bị ai để ý, đó mới là trạng thái thoải mái nhất đối với ám vệ.
Huống chi, người đang nhìn nàng lúc này chính là chủ nhân của nàng, là người có quyền sinh sát trong tay.
Nàng chỉ có thể trưng ra vẻ mặt vô tội mà nhìn lại y.
Sau một hồi lâu nhìn nàng, Ninh Vương đột nhiên nói: “Đôi mắt của nàng, khiến ta cảm thấy có chút quen thuộc.”
Tim Thanh Cát đột nhiên thắt lại.
Nhưng nàng vẫn cố giữ bình tĩnh, kinh ngạc nhướng mày hỏi: “Thật sao? Điện hạ đã gặp thiếp rồi sao? Điện hạ từng đến Cận Lương ư?”
Ninh Vương thu lại ánh nhìn: “Chưa từng.”
Y giải thích với vẻ thờ ơ: “Chỉ là thoáng có nét giống mà thôi, chứ không phải là cùng một người.”
Thanh Cát lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ninh Vương bước đến giá đồ trang trí, nhìn vào các vật phẩm bày biện trên đó, nói: “Ngày mười ba tháng sau là Thọ Thánh Tiết, như thường lệ, đến thời điểm đó bổn vương sẽ vào kinh thành để chúc thọ phụ hoàng, lúc đó nàng sẽ đi cùng ta.”
Nghe vậy, Thanh Cát lập tức hiểu ra, Thọ Thánh Tiết là ngày sinh của thiên tử, với thân phận là hoàng tử, y tất nhiên phải vào hoàng đô để chúc thọ.
Nàng liền đáp: “Vâng, thiếp xin nghe theo mọi sắp xếp của điện hạ.”
Ninh Vương không nói thêm gì, chỉ cầm lấy một món ngọc khí trên giá để ngắm nghía.
Thanh Cát tiến lại gần, thấy đó là một bức tượng Bạch Ngọc của thiếu niên cầm hoa sen, vốn là đồ cưới của Hạ Hầu Kiến Tuyết.
Tượng thiếu niên bằng ngọc có ý nghĩa cầu mong sinh con trai sớm.
Lúc này, Ninh Vương đang cầm tượng ngọc trong tay, các ngón tay hắn thon dài, trên ngón cái đeo một chiếc nhẫn ngọc thạch, giữa lòng bàn tay là bức ngọc điêu trắng mịn, trông vô cùng dễ chịu.
Nàng mỉm cười nói: “Điện hạ thích món này sao?”
Ninh Vương tỏ vẻ hờ hững: “Ừm.”
Trong lòng Thanh Cát đầy nghi hoặc, theo như nàng hiểu về Ninh Vương, dường như y đang nhớ đến một số chuyện mà y không muốn nhắc tới.
Tuy nhiên, rõ ràng đây không phải là điều mà nàng nên tò mò.
Vì thế nàng giả ngốc, càng tỏ ra cung kính và dịu dàng.
Lúc này, Ninh Vương lại quay đầu nhìn nàng.
Thanh Cát bèn hỏi: “Điện hạ còn có điều gì muốn dặn dò thiếp không?”
Ninh Vương khẽ nhướng mày: “Sao thế? Không có chuyện gì khác thì bổn vương không thể ở lại đây sao?”
Thanh Cát hơi khựng lại, cụp mắt xuống, càng dịu dàng đáp: “Thiếp không có ý đó.”
Ninh Vương cứ nhìn nàng như vậy, ánh mắt dừng lại trên đôi mắt nàng, rồi từ từ trượt xuống, dừng ở cổ nàng.
Cổ nàng có đường nét thanh thoát, mảnh mai, màu sắc như ngọc, thanh nhã và cuốn hút.
Ninh Vương cất lời: “Quả nhiên là tiểu thư quý tộc của gia tộc trăm năm, đúng là khác hẳn với đám phấn son tầm thường.”
Y đang khen nàng, nhưng giọng điệu rõ ràng có chút khinh bạc.
Thanh Cát im lặng, không nói lời nào.
Ninh Vương vốn tính tình cao ngạo, lạnh lùng, trước nay không hứng thú với nữ sắc, giờ lại cưới con gái chính thất Hạ Hầu gia, vậy mà lời nói ra vẫn bất kính như vậy.
Nếu thực sự là Hạ Hầu tiểu thư ở đây, với sự kiêu hãnh của một thiên kim nhà quyền thế, có lẽ đã sớm trở mặt, chỉ có nàng là phải nhẫn nhịn chịu đựng.
May mà nàng đã quen chịu đựng từ lâu…
Thấy nàng không đáp, Ninh Vương bước tới một bước, nâng cằm nàng lên.
Thanh Cát không hề phản kháng, chỉ dịu dàng nhìn y càng thêm ngoan ngoãn.
Ninh Vương thấp giọng hỏi: “Còn đau không?”
Thanh Cát: “Đau sao?”
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của nàng, Ninh Vương khẽ nhướng mày.
Sau đó, dường như y cảm thấy thú vị, ghé sát bên tai nàng, thấp giọng nói: “Sao thế, hôm ấy không đau sao?”
Giọng nói trầm ấm, mập mờ, hơi thở nhẹ phả lên tai Thanh Cát.
Thanh Cát bất giác rùng mình, chỉ cảm thấy một luồng điện xẹt qua phía sau đầu.
Ninh Vương nhận thấy phản ứng của nàng, tâm trạng dường như tốt lên, khẽ cười, sau đó cúi xuống chiếm lấy đôi môi nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

