Thẩm Thành Quý nằm dưới đất hồi lâu mới lảo đảo bò dậy. Dược hiệu trong người đã giảm bớt, nhưng sắc mặt hắn vẫn trắng bệch. Một tay che vết thương trên đùi, hắn chậm rãi bước về phía Tô Lê và Hoắc Tạ Sơn.
Trong mắt Thẩm Thành Quý lúc này đã không còn chút ý định thương lượng nào, chỉ còn sát ý lạnh lẽo.
Hắn liếc nhìn xung quanh.
Đây là khu nhà cũ đã bị bệnh viện bỏ hoang từ lâu. Trước đây từng xảy ra vài chuyện kỳ quái, còn có tin đồn nơi này có ma nên dần dần chẳng ai dám bén mảng tới.
Nếu hai đứa trẻ chết ở đây…
Chưa chắc sẽ có người phát hiện ngay.
“Tô tiểu thư.” Thẩm Thành Quý cười lạnh. “Cô nói xem, đang có số hưởng sung sướng không chịu, nhất định phải xen vào chuyện không nên xen làm gì?”
Ngay lúc đó, một bóng người bất ngờ lao ra.
Là Tần Âm.
Cô ta mặc một chiếc váy trắng, run rẩy chắn trước mặt Hoắc Tạ Sơn, ngẩng khuôn mặt nhỏ đầy vẻ kiên cường. Đôi môi mím chặt, nhưng vẫn không quên quay đầu lại nhìn hắn, nở một nụ cười dịu dàng như đang cố trấn an.
“Các em đừng sợ.”
“Chị sẽ bảo vệ các em!”
Một màn xuất hiện gần như hoàn hảo.
Đúng kiểu bạch nguyệt quang cứu người trong lúc nguy nan.
Thẩm Thành Quý nhìn Tần Âm chẳng biết từ đâu chui ra, lập tức nhíu mày.
Hai đứa trẻ đã đủ phiền rồi, giờ lại thêm một đứa nữa.
Ba đứa thì xử lý kiểu gì?
Trong đầu Tần Âm cũng đang vô cùng căng thẳng.
【Ngươi chắc chắn ta sẽ không sao chứ?】
【Đương nhiên.】 Hệ thống lập tức đáp. 【Ngươi là nữ chính. Dù gặp nguy hiểm thế nào cũng sẽ hóa nguy thành an. Ngược lại, những kẻ đối đầu với ngươi đều sẽ gặp xui xẻo, cuối cùng chẳng có kết cục tốt đẹp.】
Nghe vậy, Tần Âm mới yên tâm hơn một chút.
Thấy Thẩm Thành Quý đưa tay về phía mình, cô ta theo bản năng nhắm chặt mắt.
Một giây.
Hai giây.
Qua một lúc lâu vẫn không cảm thấy đau đớn hay có động tĩnh gì.
Trong lòng Tần Âm lập tức vui mừng.
Chẳng lẽ hào quang nữ chính thật sự phát huy tác dụng?
Cô ta mở mắt.
Sau đó sững người.
Tô Lê và Hoắc Tạ Sơn vẫn đứng ở một bên.
Còn Thẩm Thành Quý thì đang nằm dưới đất, co giật vì đau, vẻ mặt méo mó đến khó coi.
Không ai biết vừa xảy ra chuyện gì.
Tô Lê lúc này đang cầm trong tay một chiếc gậy điện nhỏ dành cho nữ.
Cô nhìn Tần Âm, ánh mắt như đang suy nghĩ điều gì.
“Chị Âm Âm.”
“Chị vừa đứng đó chờ cái gì vậy?”
“Chờ sẽ có ai đó đột nhiên xuất hiện giúp chị giải quyết rắc rối sao?”
Giọng Tô Lê rất nhẹ.
Nhưng câu đó hoàn toàn không giống một câu hỏi.
Mà giống như cô đã xác định được điều gì.
Con cháu của những gia đình giàu có không chỉ được dạy học, bồi dưỡng sở thích hay lễ nghi. Kỹ năng tự bảo vệ bản thân cũng là một phần rất quan trọng.
Tô Lê từ nhỏ sức khỏe yếu, không thể học các loại võ thuật phòng thân như người bình thường, nhưng những món đồ bảo vệ cá nhân thì gia đình chuẩn bị cho cô không thiếu.
Ví dụ như chiếc gậy điện nhỏ trong tay lúc này.
Dù người sử dụng chỉ là một đứa trẻ, chỉ cần chạm đúng vị trí cũng đủ khiến một người trưởng thành tạm thời mất sức, toàn thân tê cứng rồi ngã xuống.
Tô Lê nhìn Tần Âm.
Đời trước, cô từng nhiều lần cảm thấy rất kỳ lạ.
Tần Âm dường như luôn cực kỳ may mắn.
Cô ta muốn thứ gì, rất nhanh sẽ có người vô tình hoặc cố ý đưa nó đến trước mặt.
Gặp bắt cóc hay nguy hiểm, cuối cùng luôn có thể vừa vặn thoát nạn.
Mỗi lần rơi vào tuyệt cảnh lại luôn có quý nhân xuất hiện.
Mà càng kỳ quái hơn chính là những người ở bên cạnh Tần Âm lâu ngày dường như cũng dần thay đổi.
Cha mẹ.
Em trai.
Những người vốn rất tỉnh táo, khi ở trước mặt cô ta lại giống như mất đi lý trí, hết lần này đến lần khác đưa ra những lựa chọn khó hiểu.
Thậm chí ngay cả bản thân Tô Lê của kiếp trước cũng từng như vậy.
Rõ ràng có những chuyện ngu ngốc đến mức chỉ cần bình tĩnh suy nghĩ một chút cũng sẽ không làm.
Thế nhưng khi ấy, cô lại cứ thế làm.
Giống hệt một nữ phụ độc ác bị ép phải mất não trong tiểu thuyết.
Bây giờ nhìn Tần Âm, cảm giác kỳ quái ấy lại xuất hiện.
“Em… em chỉ là sợ thôi.” Tần Âm bị ánh mắt Tô Lê nhìn đến lạnh sống lưng, vội vàng giải thích. “Em bị bệnh nên viện trưởng đưa đến bệnh viện khám. Sau đó em vừa hay nhìn thấy người đàn ông này lén lút mang theo thứ gì đó, nên mới đi theo xem thử.”
Vừa dứt lời, bên ngoài lập tức vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Bảo vệ bệnh viện, quản gia Tô gia, Khương Nguyệt Yên và Tô Đình Uyên đều vội vàng chạy tới.
Nửa đêm phát hiện Tô Lê không còn trong phòng, Khương Nguyệt Yên gần như hoảng loạn.
Sau chuyện ở cô nhi viện lần trước, bà đã lập tức đeo cho con gái một chiếc đồng hồ có định vị. Vì vậy khi phát hiện người biến mất, bọn họ rất nhanh đã lần theo vị trí tìm đến đây.
“Lê Lê!”
Khương Nguyệt Yên vừa bước vào đã nhìn thấy vũng máu dưới đất, rồi lại thấy trên tay con gái dính máu, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Bà lao tới ôm chặt Tô Lê.
“Con có sao không? Có bị thương ở đâu không?”
Hai tay bà run lên, liên tục kiểm tra từ đầu đến chân con gái, sợ bỏ sót bất kỳ vết thương nào.
“Mẹ, con không sao.”
Tô Lê tựa đầu vào bà, nhẹ nhàng cọ một cái như trấn an.
“Là Hoắc Tạ Sơn bảo vệ con.”
Nói xong, cô chỉ về phía Hoắc Tạ Sơn đang đứng sau lưng mình.
“Người chú kỳ lạ kia lẻn vào bệnh viện rồi bắt con đi.”
Tô Lê chớp mắt, vẻ mặt hơi sợ hãi.
“Ông ấy nói… con rất đáng tiền.”
“Hoắc Tạ Sơn vì bảo vệ con nên mới làm ông ấy bị thương. Dưới đất chảy rất nhiều máu.”
Nghe xong, sắc mặt Khương Nguyệt Yên mới hơi dịu lại.
Bà quay sang nhìn Hoắc Tạ Sơn, trong mắt lập tức đầy biết ơn.
Đứa trẻ này…
Đã cứu Lê Lê nhà bà hai lần rồi.
“Âm Âm?”
Tô Đình Uyên xác định con gái không sao mới thở phào. Sau đó ông quay đầu, bất ngờ nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
“Thật ra cháu cũng chưa làm được gì. Cháu vốn muốn bảo vệ các em ấy, nhưng cuối cùng cũng không giúp được bao nhiêu.”
“Chỉ cần em Lê Lê bình an là tốt rồi.”
“Bây giờ Tô bá bá và mọi người đã tới, cháu cũng có thể yên tâm đi về.”
Tô Đình Uyên nhìn cô ta
Lại nhớ đến những gì Khương Nguyệt Yên từng kể về Tần Âm, trong lòng nhất thời cảm thấy hơi mâu thuẫn.
Cô bé trước mắt nhìn thế nào cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Hoàn toàn không giống người mà vợ ông miêu tả.
“Giờ đã muộn thế này rồi.” Tô Đình Uyên theo bản năng nói. “Một mình cháu đi lại bên ngoài không an toàn. Hay là…”
Tần Âm nghe đến đây, trong mắt lập tức lóe lên vui mừng.
Chỉ cần được ở lại.
Chỉ cần có thể ở gần Tô gia thêm một lần nữa…
Nhưng lời Tô Đình Uyên còn chưa nói xong, tay áo đã bị kéo nhẹ.
Ông cúi xuống.
Là Tô Lê.
“Ba.”
Tô Lê ngẩng đầu nhìn ông.
“Ba không cần Lê Lê nữa sao?”
“Sao có thể được?”
Trái tim Tô Đình Uyên lập tức mềm xuống. Ông ngồi xổm trước mặt con gái, nhẹ nhàng xoa đầu cô.
“Ai lại nói linh tinh với Lê Lê như vậy?”
Tô Lê chớp mắt.
“Ngày hôm qua con nghe thấy ba nói chuyện với mẹ.”
“Ba nói chị Âm Âm là một đứa trẻ ngoan, chuyện trước đó chắc chắn có hiểu lầm.”
“Cho nên hôm nay khi ở bệnh viện, con nhìn thấy chị Âm Âm gọi con ra ngoài thì con mới đi theo.”
Tô Đình Uyên khựng lại.
“Bởi vì ba nói chị Âm Âm sẽ không làm hại con.”
Tô Lê tiếp tục nói, giọng càng lúc càng nhỏ.
“Nhưng ngoài hành lang còn có người chú kia.”
“Ông ấy nói muốn bán con.”
Cô ngước lên nhìn cha.
Đôi mắt đen đã đầy nước, hàng mi cũng ướt đẫm. Vốn dĩ gương mặt đã nhợt nhạt vì bệnh, giờ trông lại càng yếu ớt đáng thương.
“Ba…”
“Ba thật sự không muốn Lê Lê nữa sao?”
“Cái gì?”
Sắc mặt Tô Đình Uyên lập tức thay đổi.
Ông quay phắt sang nhìn Tần Âm.
Tần Âm rùng mình.
Không hiểu sao cảnh tượng ở cô nhi viện hôm trước đột nhiên hiện lên trong đầu.
Tô Đình Uyên cau mày, cuối cùng cũng nhận ra điểm bất thường.
“Chú Lưu.”
Ông gọi quản gia.
“Đi kiểm tra chuyện này.”
“Liên hệ với phía cô nhi viện luôn.”
Nói xong, ông day nhẹ mi tâm.
Bây giờ bình tĩnh nghĩ lại, chuyện này đúng là có quá nhiều chỗ kỳ quái.
Cô nhi viện cách bệnh viện này không hề gần.
Vậy tại sao giữa đêm hôm khuya khoắt…
Tần Âm lại xuất hiện đúng ở đây?
Điều khiến Tô Đình Uyên lạnh sống lưng hơn là—
Vừa rồi ông lại hoàn toàn không hề nghĩ tới chuyện đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
