Hoắc Tạ Sơn lặng lẽ giấu con dao ra sau lưng. Hắn cúi mắt, thậm chí không dám nhìn Tô Lê, sắc mặt vốn đã tái nhợt giờ càng trắng hơn, đứng im tại chỗ với vẻ luống cuống hiếm thấy.
“Tô… Tô tiểu thư, cô cũng nhìn thấy rồi đúng không? Đứa cháu này của tôi căn bản không phải thứ tốt đẹp gì đâu!”
Dược hiệu trên người Thẩm Thành Quý đã giảm bớt một chút. Tuy vẫn chưa thể cử động, hắn đã có thể nói chuyện, vừa thấy Tô Lê xuất hiện lập tức như bắt được cọng rơm cứu mạng.
“Cô mau gọi người tới bắt nó đi! Tốt nhất đưa thẳng vào bệnh viện tâm thần mà nhốt lại. Loại người sinh ra đã hỏng từ trong xương như nó, sau này lớn lên chắc chắn sẽ gây họa cho xã hội!”
Lúc này Thẩm Thành Quý thậm chí chẳng còn tâm trạng nghĩ đến tiền nữa.
Hắn chỉ cảm thấy Hoắc Tạ Sơn không thể tiếp tục tồn tại bên cạnh mình.
Bây giờ còn nhỏ mà đã đáng sợ đến thế, đợi lớn thêm vài năm chẳng phải sẽ thật sự lấy mạng hắn sao?
Thấy Tô Lê đã nhìn sang mình, Thẩm Thành Quý lập tức càng hăng hơn.
“Cô nhìn đi! Nó mới từng này tuổi đã dám cầm dao đâm người! Tôi là cậu ruột của nó đấy! Nó đâm tôi mà mắt còn chẳng thèm chớp lấy một cái. Người như vậy cô cũng dám đưa về nhà sao?”
“Cô đừng để bộ dạng đáng thương của nó lừa!”
Thẩm Thành Quý càng nói, sắc mặt Hoắc Tạ Sơn càng trắng.
Hắn rụt rè đưa tay về phía góc áo Tô Lê, nhưng khi đầu ngón tay sắp chạm tới lại đột nhiên dừng lại.
Không dám.
Hoắc Tạ Sơn nhớ đến ánh mắt của mẹ năm ấy.
Sợ hãi.
Chán ghét.
Như thể hắn là thứ quái vật đáng ghê tởm nhất trên đời.
Hắn không muốn nhìn thấy ánh mắt ấy trên gương mặt Tô Lê.
Thẩm Thành Quý còn đang định tiếp tục nói thì đột nhiên hét lên thảm thiết.
Tô Lê đá hắn một cái.
Cô vốn không khỏe, tuổi cũng còn nhỏ, sức chẳng lớn bao nhiêu. Nhưng cú đá ấy lại vừa vặn rơi đúng vào vết thương trên chân Thẩm Thành Quý.
Đau đến mức hắn lập tức rú lên.
“Tại sao anh ấy chỉ đâm ông mà không đâm người khác?”
Tô Lê ngẩng cằm, dáng vẻ kiêu căng của một đại tiểu thư được nuông chiều lập tức hiện ra.
“Trong bệnh viện có bao nhiêu người như vậy anh ấy không đâm. Tôi đứng ngay trước mặt anh ấy, anh ấy cũng đâu có đâm tôi.”
Cô nhìn Thẩm Thành Quý từ trên xuống dưới, còn rất nghiêm túc nói:
“Chú à, chú nên tự kiểm điểm lại mình đi. Có phải bản thân chú có vấn đề gì không?”
“Hay là mặt chú trông giống kiểu rất muốn bị người ta đâm?”
“Biết đâu chính chú tự lao vào dao thì sao?”
“?”
Thẩm Thành Quý nghe đến mức mặt cũng xanh mét.
Đây còn là tiếng người sao?
Cái gì gọi là trông giống kiểu rất muốn bị đâm?
Người muốn bị đâm thì phải có gương mặt thế nào?
Hoắc Tạ Sơn cũng chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Tô Lê.
“Khó khăn lắm mới rửa sạch cho anh, sao lại biến thành thế này rồi?”
Tô Lê đi tới trước mặt hắn, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau những giọt máu của Thẩm Thành Quý dính trên má hắn.
“Chó nhỏ bẩn quá.”
Hoắc Tạ Sơn đứng im ngoan ngoãn để cô lau.
Nghe Tô Lê gọi mình là “chó nhỏ”, hắn khựng lại một chút, sau đó rất nhẹ nhàng nghiêng đầu cọ vào lòng bàn tay cô.
“Gâu gâu.”
Tô Lê lập tức sững người.
Cô hoàn toàn không ngờ Hoắc Tạ Sơn thật sự sẽ “gâu” hai tiếng.
Nhìn hắn đứng trước mặt mình, vừa ngoan vừa căng thẳng, còn dùng đầu cọ nhẹ vào lòng bàn tay cô, quả thật rất giống chú chó nhỏ được nuôi trong nhà.
Hình như…
Còn khá đáng yêu.
Tô Lê không nhịn được đưa tay chọc nhẹ vào má hắn.
“Tại sao?”
Hoắc Tạ Sơn nhìn cô đầy mờ mịt, rõ ràng không hiểu cô đang hỏi điều gì.
“Tại sao lại ra tay với ông ta?”
Tô Lê nhớ ra tai phải của hắn gần như không nghe được, bèn bước lại gần hơn, ghé sát bên tai còn lại rồi hỏi thêm lần nữa.
“Tại sao…”
Hoắc Tạ Sơn khẽ lặp lại hai chữ ấy, đôi mắt đen ngước lên nhìn cô.
Chưa từng có ai hỏi hắn câu này.
Trước đây, khi mẹ còn sống, bởi vì Thẩm Ngưng quá xinh đẹp nên luôn có rất nhiều người muốn bắt nạt bà.
Hoắc Tạ Sơn muốn bảo vệ mẹ.
Hắn đã dùng hết sức mình, dù bị thương đầy người cũng cố đuổi những kẻ xấu kia đi.
Khi ấy hắn còn nghĩ, mẹ chắc chắn đã rất sợ.
Hắn muốn an ủi mẹ.
Muốn cười với bà, nói rằng hắn không đau, cũng không sợ.
Nhưng tai hắn khi đó ong ong, máu chảy xuống bên cổ, gần như chẳng nghe rõ mẹ đang nói gì.
Hắn chỉ nhìn thấy biểu cảm của bà.
Chán ghét.
Sợ hãi.
Hoảng loạn.
Sắc mặt trắng bệch, từng bước lùi về phía sau.
Như thể đứa trẻ đang đứng trước mặt bà mới là thứ quái vật có thể ăn thịt người, còn đáng sợ hơn cả những kẻ vừa định bắt nạt bà.
Giữa tiếng ù đặc quánh trong tai, Hoắc Tạ Sơn cuối cùng cũng nghe thấy giọng mẹ.
“Mày quả nhiên là con của hắn.”
“Giống hắn…”
“Giống hệt hắn…”
Hoắc Tạ Sơn lúc ấy còn quá nhỏ.
Hắn phải mất rất lâu mới hiểu được ý nghĩa của câu nói ấy.
Mẹ không thích gương mặt hắn.
Mẹ sợ hắn.
Cũng ghét gương mặt này.
Vậy nên sau đó, Hoắc Tạ Sơn lấy một con dao nhỏ, tự rạch lên mặt mình một đường.
Hắn muốn hỏi mẹ:
Mẹ ơi, như vậy mẹ có vui hơn không?
Nhưng hắn không hiểu.
Tại sao sau khi nhìn thấy vết thương trên mặt hắn, mẹ lại càng sợ hãi hơn?
Tại sao?
Không ai trả lời hắn.
Mẹ cũng chưa từng hỏi hắn tại sao lại làm như vậy.
Bà chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt nhìn một con quái vật, cho rằng hắn là ác quỷ đầu thai vào bụng mình, là một đứa trẻ sinh ra đã hỏng.
Cho nên hắn mới vô cớ làm người khác bị thương.
Mới làm hại người.
Mới tự rạch mặt mình.
Không sợ đau.
Cũng chẳng biết khóc.
Một đứa trẻ như vậy…
Dường như chẳng cần phải hỏi nguyên nhân.
Hoắc Tạ Sơn nhìn Tô Lê thật lâu.
Sau đó hắn nhỏ giọng nói:
“Ông ta hại chết mẹ em.”
Giọng hắn vốn mềm, lúc này lại hơi khàn vì bệnh và thương tích.
Hai mắt từ từ đỏ lên.
Những giọt nước mắt mà từ trước đến nay gần như không bao giờ xuất hiện, bỗng rơi xuống từng giọt.
“Chị…”
Hoắc Tạ Sơn nhìn Tô Lê.
“Không ai tin em.”
“Thằng ranh này, mày nói linh tinh cái gì vậy!”
Thẩm Thành Quý lập tức phản ứng dữ dội.
“Đó là em gái ruột của tao! Mày là cái thứ tạp chủng, còn dám ở đây bịa chuyện—”
“Em tin anh.”
Tô Lê đưa tay xoa đầu Hoắc Tạ Sơn.
Hắn lập tức im lặng.
Tô Lê nhìn hắn rồi chậm rãi nói:
“Sau này nếu có chuyện gì thì nói với em trước, được không? Có rất nhiều cách giải quyết, không nhất thiết phải tự mình làm như vậy.”
“Anh phải ngoan.”
“Không được làm chuyện xấu, càng không được làm những chuyện phạm pháp.”
Cô nghiêm túc nhìn hắn.
“Nếu không…”
“Em sẽ không cần anh nữa.”
Hoắc Tạ Sơn vốn còn nghe với vẻ ngơ ngác. Hắn dù trưởng thành sớm đến đâu thì suy cho cùng cũng chỉ là một đứa trẻ, rất nhiều lời của Tô Lê hắn vẫn không hiểu hết.
Nhưng vừa nghe đến câu “không cần anh nữa”, cả người hắn lập tức căng lên.
“Chị.”
Hoắc Tạ Sơn dè dặt hỏi:
“Chuyện phạm pháp là gì?”
Tô Lê im lặng một chút.
Sau đó bắt đầu bẻ từng ngón tay ra đếm.
“Ví dụ như theo dõi người khác.”
“Ép buộc người khác làm những chuyện họ không muốn.”
“Còn có…”
Cô càng kể càng thấy quen thuộc một cách đáng sợ, cuối cùng ho nhẹ một tiếng.
“Tóm lại những chuyện đó đều không được làm.”
“Nhớ chưa?”
Hoắc Tạ Sơn nghe chẳng hiểu bao nhiêu.
Nhưng không ảnh hưởng đến việc hắn ghi nhớ từng lời Tô Lê nói.
Hắn ngoan ngoãn gật đầu.
Sau đó đưa ngón út ra.
Tô Lê nhìn một lúc rồi cũng móc ngón tay mình vào ngón tay hắn.
Hai đứa trẻ nghiêm túc ngoéo tay với nhau.
“Ai không giữ lời thì là chó nhỏ.”
Tô Lê cũng hiếm khi trẻ con một lần, nói xong còn lắc nhẹ ngón tay hắn.
Hoắc Tạ Sơn ngoan ngoãn gật đầu.
Nhưng chỉ một lát sau, hắn lại có chút mơ hồ.
Không giữ lời là chó nhỏ?
Thế nhưng…
Hắn vốn đã là chó nhỏ của chị rồi mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
