Ngoại hình của Lục Cẩn Hoan giống mẹ ruột đến tám phần, hàng mày, ánh mắt dịu dàng, sống mũi cao thanh tú, toàn bộ khuôn mặt trong trẻo không vướng chút bụi trần.
Đôi mắt to tròn, sáng ngời và long lanh ánh nước, mỗi khi ngước lên nhìn người khác liền tự nhiên toát ra vài phần mềm mại, quyến rũ.
Làn da trắng bóc rạng rỡ, đôi môi phớt hồng nhạt màu, không cần tô son điểm phấn cũng toát lên vẻ yểu điệu quyến rũ. Thân hình cô cũng trổ mã cực kỳ hoàn hảo, vòng ngực căng đầy, vòng eo lại mềm mại mỏng manh, vừa thuần khiết như nụ hoa chớm nở, vừa hút hồn đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Hai khí chất mâu thuẫn là thanh thuần và mị hoặc lại kết hợp hoàn hảo trên người cô: thuần khiết mà không khép nép, quyến rũ mà không lẳng lơ.
Lục Chiêu liếc nhìn Lý Hải Lệ một cái, Lý Hải Lệ lén bĩu môi, không cam tâm tình nguyện đứng dậy rời khỏi phòng.
“Tiểu Hoan, cha nói thật với con nhé, chị con muốn giới thiệu con cho anh chồng của nó. Con cũng biết đấy, Cẩn Vân có thể gả vào nhà họ Hạ là chuyện không hề dễ dàng.”
“Gia thế như nhà họ Hạ, nếu không có chị con đứng ra làm cầu nối, dù mồ mả tổ tiên nhà chúng ta có bốc khói xanh thì cũng chẳng với tới người ta được...”
Lục Cẩn Hoan cắn nhẹ môi, giọng nói nũng nịu mềm mại vang lên vô cùng êm tai: “Người đàn ông đó bị tàn tật hay có bệnh gì vậy cha?”
Cô không tin Lục Cẩn Vân lại vô duyên vô cớ đi giới thiệu đối tượng cho cô!
Ánh mắt Lục Chiêu chợt lóe lên: “Cũng không tính là tàn tật, cậu ta là một sĩ quan quân đội, chỉ là mấy năm trước đi khám phát hiện ra... bệnh tinh trùng yếu, cả đời này vô duyên với đường con cái. Ngoài khuyết điểm này ra, những phương diện khác đều không chê vào đâu được.”
“Tiểu Hoan, con là con gái ruột của cha, cha còn có thể hại con sao? Đúng là Cẩn Vân có chút toan tính riêng, nhưng nếu người đàn ông đó không ra gì, cha cũng không bao giờ đồng ý!”
Hai năm trước con gái lớn Lục Cẩn Vân lên Bắc Kinh biểu diễn, với một lòng muốn trèo cao nên đã quen biết cậu con trai út nhà họ Hạ là Hạ Hướng Bắc.
Không biết cô ta dùng thủ đoạn gì, không lâu sau đã gả vào nhà họ Hạ. Lấy chồng xong liền lập tức từ chức ở đoàn ca múa, không vì gì khác, chỉ vì nhà họ Hạ quá mức coi trọng việc hương hỏa nối dõi!
Lục Cẩn Vân và Hạ Hướng Bắc cật lực cố gắng suốt một năm tròn, khó khăn lắm mới mang thai, kết quả một tháng trước không biết xảy ra chuyện gì mà động thai, sinh non ra một bé gái không được khỏe mạnh, bản thân cô ta cũng bị tổn thương cơ thể.
Bác sĩ nói ít nhất phải tĩnh dưỡng, chăm sóc cẩn thận từ ba đến năm năm mới có thể mang thai lần nữa, nếu không dù có thụ thai cũng sẽ bị sảy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)