Tháng 3 năm 1976, làn mưa phùn mỏng như tơ bao phủ khắp thành phố Tô Châu trong màn sương mờ ảo. Trong ngõ hẻm vắng lặng tĩnh mịch chỉ còn đọng lại khung cảnh khói mưa Giang Nam thanh bình, nhạt nhòa.
“Cha, cha và dì đi thăm chị đi, con không muốn đi.”
Lục Chiêu nhìn đôi mắt to tròn ngấn nước của cô con gái út, suýt chút nữa đã mềm lòng, nhưng nghĩ đến những lời trong thư của cô con gái lớn, ông đành cắn răng nhẫn tâm.
“Tiểu Hoan, chị con vừa mới sinh em bé, con không muốn đi thăm chị sao? Con quên lúc nhỏ chị con đã chăm sóc con thế nào rồi à?”
Tất nhiên là Lục Cẩn Hoan không quên được!
Lúc sinh cô mẹ ruột của cô bị băng huyết, vừa sinh cô ra xong liền tắt thở.
Cô ta vốn tên Hà Tiểu Vân. Sau khi đến nhà họ Lục, cô ta chủ động xin đổi sang họ Lục, đồng thời dựa theo tên của cô mà đổi tên mình thành Lục Cẩn Vân.
Trong lòng cha cô cảm động, những năm qua, chỉ cần cô có thứ gì thì chắc chắn ông cũng sẽ chuẩn bị cho Lục Cẩn Vân một phần y như vậy.
Thế nhưng Lục Cẩn Vân lại là kẻ giỏi đóng kịch nhất. Hồi nhỏ, hễ cha và dì Lý đi làm là Lục Cẩn Vân lại sai bảo cô như con ở, thậm chí còn lén lút cấu véo, đánh đập cô.
Mỗi lần cô mách lẻo, Lục Cẩn Vân sẽ cắn ngược lại một miếng, chê bôi cô nghịch ngợm, không hiểu chuyện đủ đường.
Hai năm đầu, cha vẫn còn bênh vực cô, dẫu sao cô mới là con ruột của cha.
Nhưng kể từ mười ba năm trước, sau khi dì Lý sinh cho cha một cậu con trai, thái độ của cha đã dần dần thay đổi...
“Tiểu Hoan, con cứ đi cùng chúng ta đi.” Trên mặt Lý Hải Lệ nở nụ cười hiền từ: “Con cũng biết bây giờ khó tìm việc, con tốt nghiệp cấp ba đã hai tháng rồi, không có việc làm thì phải đối mặt với việc xuống nông thôn.”
“Xuống nông thôn thì phải làm việc đồng áng, con chịu được nỗi khổ đó sao? Con theo chúng ta lên Bắc Kinh, để chị con giúp đỡ, tìm cho con một nhà chồng tốt, kiểu gì cũng tốt hơn là đi xuống nông thôn chứ!”
Lục Chiêu hùa theo: “Đúng thế, hai năm trước con gái ông Vương ở xưởng của cha đi thanh niên xung phong ở Bắc Đại Hoang, nửa đêm chỉ đi vệ sinh một lát mà đã mất tích luôn, đáng sợ lắm!”
Lục Chiêu không muốn dọa con gái, nhưng chính sách bây giờ là vậy, ông cũng hết cách.
Con gái út không xuống nông thôn thì chỉ có hai con đường.
Một là đi làm, hai là lấy chồng.
Công việc bây giờ đều là “mỗi củ cải một cái hố”, ông có bằng lòng bỏ tiền ra mua cũng chẳng có suất!
Vậy thì chỉ còn lại duy nhất con đường lấy chồng, thay vì gả cho một người công nhân bình thường, chi bằng nghe lời con gái lớn...
Ngoài mặt Lý Hải Lệ mỉm cười, nhưng ý cười không hề chạm tới đáy mắt.
Nếu không phải con ranh này có gương mặt lẳng lơ như hồ ly tinh, cậu cả nhà họ Hạ lại bất lực không thể làm đàn ông, thì với một gia đình cán bộ cao cấp như nhà họ Hạ, liệu có đến lượt cô sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)