Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ác Nữ Trùng Sinh, Đổi Mệnh Cưới Ông Chủ Mỏ Than Giàu Nhất Niên Đại Chương 8: Trông Cha Thành Rồng, Trông Mẹ Thành Phượng

Cài Đặt

Chương 8: Trông Cha Thành Rồng, Trông Mẹ Thành Phượng

Biết chị cả và mẹ có ý định bảo mình ra huyện mở quầy bán miến khoai lang.

Cao Khanh Miêu vội vàng chạy trốn khỏi nhà nhanh như thỏ.

Bán hàng rong thật là mất thể diện, cậu ta không tài nào mở miệng kêu bán được.

Hơn nữa, đám bạn bè Tiểu Hổ của cậu ta thường xuyên lảng vảng trên phố huyện, nếu để họ nhìn thấy cậu ta đang bán miến rong, chắc chắn họ sẽ cười rụng cả răng.

Cao Khanh Hoà nhìn bóng lưng em trai đang phóng đi như bay, khịt mũi một tiếng.

Để xem khi cậu về đây chị xử lý cậu thế nào!

Bên tai truyền đến tiếng "cộc cộc cộc".

Cao Khanh Hoà cười nhìn về phía phát ra tiếng động, bà nội đang băm thức ăn cho gà.

Hai con gà mái lớn dẫn theo một đàn gà con, kích động vây quanh bà.

“Bà nội, bà có muốn nuôi heo không ạ? Chúng ta mở một trại nuôi heo sau này ngày nào cũng được ăn thịt.”

Cao Khanh Hoà cẩn thận tránh những bãi phân gà, ngồi xổm bên cạnh bà nội có ý muốn giúp đỡ đưa nắm rau.

Nhưng vừa nhìn thấy một con sâu xanh béo ú đang ngọ nguậy trên lá rau thối cô lập tức buông tay.

Bà Điền: “Thế này mà còn muốn nuôi heo à? Nuôi heo vừa bẩn vừa hôi, đến lúc cả nhà nồng nặc mùi phân heo con chịu nổi không?”

Bà Điền ngước nhìn trời, thầm nghĩ mặt trời cũng không mọc đằng Tây.

Cô cháu gái lớn này nhà bà từ nhỏ đã sợ bẩn sợ hôi, hồi bé đế giày dính một chút phân gà thôi cũng không chịu đi nữa.

Hôm nay lại một mực muốn gây sự với heo, bò, cừu là sao?

Tuy nhiên, năm nay bà Điền quả thật có ý định mua hai con heo con về nuôi.

Nhưng nhà quá chật, còn phải xây lại chuồng heo, có lẽ hơi phiền phức.

Cao Khanh Hoà thấy vẻ mặt bà nội có chút dao động, lập tức tiếp tục:

“Bà nội, chúng ta nuôi đi mà, nuôi lớn rồi bán đi kiếm được rất nhiều tiền đó, đến lúc đó thịt trong nhà ăn không hết, cháu ngày nào cũng làm thịt cho bà ăn.”

“Con làm á?”

Lần này bà Điền thực sự không nhịn được cười thành tiếng.

“Con mà không đốt cháy cái nhà bếp của bà là bà đội ơn trời đất lắm rồi.”

Tuy nhiên, thấy cô cháu gái lớn này thèm ăn thịt đến vậy bà Điền cũng không kiên quyết từ chối.

“Vậy đợi vài hôm nữa chợ phiên ở thị trấn họp, con đi cùng bà, xem có ai bán heo con không.”

Cao Khanh Hoà: “Vâng ạ!”

Cuối cùng thì trong buổi sáng hôm nay cũng đã thuyết phục được một thành viên trong gia đình, Cao Khanh Hoà rất vui.

Cô quay về phòng, lại nằm dài trên giường.

“Hệ thống chó chết, cậu ra đây, chúng ta nói chuyện.”

Hệ thống hừ hừ hai tiếng: [Không phải cô bảo tôi đừng nói gì sao? Bây giờ lại biết yêu cầu tôi rồi à?]

Đúng là đồ nhóc ranh, nó khá đắc ý.

Cao Khanh Hoà: “Không ngờ cậu lại ngoan ngoãn đến vậy, tôi bảo cậu đừng nói gì là cậu im bặt, sớm ngoan như thế này chẳng phải tốt hơn sao? Chị đây chắc chắn sẽ thương cậu”

Hệ thống xấu hổ tức giận: [Đồ phụ nữ xấu xa, tôi mới không nghe lời cô!]

Cao Khanh Hoà không để tâm: “Cậu nói cho tôi biết, cậu có những năng lực gì.”

Hệ thống mừng thầm.

Ý là cô đã nghĩ thông suốt, định nghe lời nó để hoàn thành nhiệm vụ rồi sao?

[Năng lực của tôi lớn lắm, chỉ cần cô làm theo nhiệm vụ tôi giao thì tôi đảm bảo cuộc đời cô tuyệt đối sẽ không đi sai đường.]

[Chắc chắn sẽ thay đổi số phận bi thảm kiếp trước, trở thành người vợ hiền mẫu mực được mọi người ca ngợi và trở thành tấm gương đạo đức...]

Cao Khanh Hoà mất kiên nhẫn ngắt lời: “Nói cái gì thiết thực hơn đi, tôi làm nhiệm vụ thì sẽ được lợi ích gì?”

Bí kíp võ công, viên thuốc giữ nhan sắc, hay dị năng không gian trong tiểu thuyết gì đó.

Nếu không thì cho cô ít tiền mặt cũng được.

Hệ thống ngạc nhiên: [Được mọi người ca ngợi và ngưỡng mộ mà cô còn chưa thỏa mãn sao?]

Cao Khanh Hoà vô cùng thất vọng.

“Thôi bỏ đi, tôi thấy muốn sống tốt thì trông chờ vào ba mẹ, em trai em gái còn hơn là trông chờ vào cậu.”

Hệ thống giận dữ: [Cái gì cũng trông chờ vào người khác, còn bản thân cô thì làm gì?]

Cao Khanh Hoà cười cợt thiếu đòn: “Tôi nằm chờ trông cha thành rồng, trông mẹ thành phượng, đốc thúc em trai em gái nỗ lực tiến lên để chu cấp tiền tiêu vặt mua quần áo mỹ phẩm cho chị.”

“Ngưỡng mộ không?”

“Đáng tiếc là cậu không có cha mẹ, đúng là một đứa trẻ mồ côi đáng thương.”

“Không lấy ra được chút lợi ích nào, nếu tôi là cậu, tôi còn chẳng dám làm hệ thống, tôi thà tự đâm đầu vào cục đậu phụ mà chết quách đi cho rồi.”

Hệ thống: [Ký chủ, cô chính là một siêu đại ác nhân! Sớm biết cô xấu xa như vậy tôi đã không liên kết với cô.] Huhu huhu…

Cao Khanh Hoà nhướng mày: “Có thế thôi mà đã khóc rồi à? Khả năng chịu áp lực trong công việc của cậu kém quá.”

Cô còn chưa tung hết chiêu mà.

Hệ thống thút thít: [Tôi mới không khóc...]

[Thật ra... tôi có thể nhìn thấy độ thiện cảm của mọi người dành cho cô.]

Nó mong đợi cô sẽ lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ.

Cao Khanh Hoà "chậc" một tiếng.

Hệ thống sụp đổ.

Nếu có thể, nó nhất định phải trừng phạt người phụ nữ xấu xa đáng ghét này một lần thật nặng.

Nhưng hành động liều mạng của Cao Khanh Hoà lần trước khiến nó vẫn còn hoảng sợ.

Cuối cùng nó chỉ còn biết để lại một câu "đại ác nhân" hoàn toàn không có tính đe dọa, rồi trốn đi không lên tiếng nữa.

Cao Khanh Hoà trong lòng không thất vọng là không thể.

Cái hệ thống của cô quá vô dụng, hoàn toàn không giống trong tiểu thuyết.

Đang tiếc nuối vì không lợi dụng được hệ thống.

Thì ngoài sân truyền đến một giọng phụ nữ lớn tiếng:

“Thím út, mẹ mọi người đều ở nhà cả đấy chứ!”

Người có thể gọi Hoàng Anh và bà Điền bằng cái tên thân mật như vậy chỉ có gia đình họ Trịnh sống ở phía Tây thôn.

Tức là gia đình hai người con riêng của người chồng thứ hai đã mất của bà Điền.

Cao Khanh Hoà quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên là bác dâu cả (vợ của anh trai khác mẹ khác cha) đến.

“Chị dâu sao chị lại đến?”

Hoàng Anh ngạc nhiên cười, bước ra khỏi bếp, mời chị dâu Trịnh vào nhà ngồi.

Nhưng chị dâu Trịnh lại lộ ra vẻ mặt không vui, không chịu vào nhà.

“Nói rõ ràng ngày rằm tháng Giêng gặp mặt người ta ở Công viên Nhân dân huyện, sao lại cho người ta leo cây thế?”

“Người ta vừa gọi điện hỏi, làm tôi không biết nói sao cho phải, tôi hoàn toàn không biết gì hết!”

Chị dâu Trịnh nắm tay Hoàng Anh, lo lắng hỏi: “Hôm nay cô cho tôi một câu trả lời chính xác, rốt cuộc Bảo bối nhà cô có ý gì, nếu không thích thì tôi sẽ trả lời lại người ta, để người ta cũng biết rõ.”

Lòng bà ta vẫn thiên vị cô cháu gái bên nhà mình.

Bà ta khuyên Hoàng Anh một cách nhiệt thành, nói rằng ông chủ mỏ than kia rất phù hợp với Cao Khanh Hoà về mọi mặt.

Cả mười dặm tám làng có bao nhiêu con mắt đang dòm ngó, bà ta đã giữ kín miệng lắm rồi.

Vừa nghe tin ông chủ mỏ than muốn tìm đối tượng, bà ta lập tức giới thiệu cho cháu gái.

Bà ta tin tưởng vào cô cháu gái nhà mình, chỉ cần ông chủ mỏ than gặp mặt chắc chắn sẽ đổ ngay!

Cao Khanh Hoà trong phòng vỗ trán một cái.

Cô nhớ ra rồi!

Ngày rằm tháng Giêng là ngày cô xem mắt với Giang Bão Hải ở kiếp trước.

Nhưng lúc đó trong mắt cô chỉ có Chu Chính Hoa nên hoàn toàn không đi.

Lần tiếp theo cô gặp Giang Bão Hải là chuyện của ba năm sau đó.

“Dì cả!” (Tui thấy chỗ này đáng lẽ là bác dâu cả mới chính xác, nhưng tác giả để dì cả nha)

Cao Khanh Hoà chạy ra khỏi phòng, khoác tay dì cả, để bà xem vết bầm tím trên trán mình.

“Không phải cháu cố ý không đi, chỉ là xảy ra chút chuyện nhỏ phải nằm viện hai ngày nên bị lỡ.”

“Dì cả tốt bụng…”

Tiếng gọi ngọt ngào này của Cao Khanh Hoà khiến chị dâu Trịnh tê dại nửa người.

“Cháu biết dì thương cháu nhất, ý tốt của dì cháu cảm kích không kịp, nếu không phải nhập viện thì sao cháu có thể thất hứa được.”

“Dì cả làm ơn nói lại tình hình với họ, hẹn lại một ngày khác được không ạ?”

Chị dâu Trịnh cười: “Được thôi, để dì đi gọi điện thoại ngay đây.”

Bà ta lại thích thú nhìn thân hình yểu điệu cùng vẻ ngoài ngọt ngào ngoan ngoãn của Cao Khanh Hoà.

Ghen tị khen Hoàng Anh thật có phúc, sinh ra một cô con gái xinh đẹp kiều diễm như vậy.

Sau đó bà ta cười ha hả nhanh chóng đi về phía tiệm tạp hóa ở đầu thôn.

Bên kia đang chờ điện thoại của bà ta, bà ta phải đi nhanh mới được.

Cao Khanh Hoà dõi theo dì cả cho đến khi không còn thấy bóng dáng bà ta nữa.

Cô lập tức thu lại nụ cười, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Lạ thật, kiếp trước cô thất hứa, dì cả hoàn toàn không đến hỏi han, chuyện gì đang xảy ra vậy?

Chẳng lẽ đây là hiệu ứng cánh bướm của việc trọng sinh?

...

Cùng lúc đó, tại thôn Triệu.

Giang Bão Hải, người đã thức trắng hai đêm liền đang nằm ngủ bù ở nhà.

Bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc từ một cơn ác mộng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc