Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cao Khanh Nha đang ngồi trước bàn làm bài tập.
Lớp Chín học hành rất gấp rút, học sinh trường cấp hai thị trấn đã phải trở lại trường học sau ngày Rằm tháng Giêng.
Cao Khanh Hoà ăn no nên không nằm xuống được, cô nhìn cô em gái út đang chăm chú làm bài tập mà không khỏi nhớ đến số phận kiếp trước của cô bé.
Bỏ học cấp ba, bị lừa đến núi sâu và cả đời không thể thoát ra.
Đối với một cô gái tuổi hoa niên thì đó chính là một lời nguyền độc ác nhất.
Nhưng nhìn thấy cô em gái đang học hành chăm chỉ, Cao Khanh Hoà không khỏi nghi ngờ.
Đà học tập hăng say này còn mạnh hơn cả lúc cô đi học.
Cũng không giống dáng vẻ sẽ bỏ học.
Cao Khanh Hoà cố gắng nhớ lại chuyện cũ, cuối cùng cũng moi ra được từ sâu trong ký ức về chuyện xảy ra với em gái út trong thời kỳ cấp ba.
Hình như là do cô bé gây sự với giáo viên trong trường, sau khi bị nhà trường phê bình đã bốc đồng tự ý bỏ học.
Và người giáo viên bị Cao Khanh Nha nhắm đến, chính là Hách Hoa Bình đang dạy ở trường cấp ba huyện.
Nghĩ đến đây, Cao Khanh Hoà đã hiểu rõ.
Người mà chị cả không ưa thì Cao Khanh Nha càng không ưa.
Cao Khanh Nha của kiếp trước cho rằng chính vì Hách Hoa Bình đã cướp đi người yêu của chị cả nên mới khiến chị cả không vui, cô bé cực kỳ thù địch Hách Hoa Bình.
Thêm vào đó, Hách Hoa Bình trở thành giáo viên chủ nhiệm của cô bé, có cơ hội là cô bé lại chống đối Hách Hoa Bình và không chịu sự quản lý của cô ta.
Trong mắt học sinh, tự ý bỏ học là sự thách thức lớn nhất đối với uy quyền của nhà trường và giáo viên.
Thế là Cao Khanh Nha đã làm như vậy.
Sau khi nghỉ học, cô bé chỉ có thể xuôi Nam đi làm thuê với người ta.
Kể từ lần đó, hai chị em không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Cộng thêm tính cách nóng như pháo của Cao Khanh Nha, người nhà còn tưởng cô bé đã bỏ nhà đi theo người đàn ông nào đó nên đã tức giận không thôi.
Mãi đến sau này khi mạng xã hội phát triển, Cao Khanh Hoà mới tình cờ nhìn thấy bóng dáng giống em gái út trong một đoạn video ngắn.
Người phụ nữ tóc tai bù xù, mặt vàng vọt, thân hình gầy gò còng xuống, trên tay ôm hai đứa trẻ bẩn thỉu đang khóc ré lên.
Khi đối diện ống kính, cô ấy cười một nụ cười chất phác, nói rằng cô ấy sẵn lòng giúp con trai và con dâu trông cháu.
Dặn dò con trai và con dâu đang đi làm ở nhà máy cứ yên tâm làm việc, đã có cô ấy ở nhà rồi.
“Đúng là một đứa ngốc!”
Cao Khanh Hoà bật dậy khỏi giường, giận sôi người.
Cao Khanh Nha, đang đau đầu vì một bài toán ôn tập, giật mình khi nghe chị cả thốt ra câu đó.
Cao Khanh Hoà đi đến trước bàn, gõ ngón tay lên mặt bàn.
Lưng Cao Khanh Nha bỗng dưng căng cứng.
“Cuối học kỳ trước em thi được bao nhiêu điểm? Lấy bảng điểm cho chị xem.”
“Đây là học kỳ cuối cùng của lớp Chín, cũng là giai đoạn quan trọng nhất liên quan đến vận mệnh cuộc đời em.”
Cao Khanh Hoà khoanh tay tựa vào mép bàn.
“Cao Khanh Nha, em nghe cho rõ đây, ở tuổi này của em ngoài việc học ra thì những chuyện khác đều không đến lượt em phải bận tâm, hiểu chưa?”
Cao Khanh Nha run rẩy: “Hi… hiểu rồi ạ.”
Trong lòng cô bé gào thét: Chị cả bị uống nhầm thuốc à? Sao lại bắt đầu quản việc học của mình thế!
“Bảng điểm.” Cao Khanh Hoà nhắc nhở.
Cao Khanh Nha vội vàng mở ngăn kéo, ngoan ngoãn lấy ra bảng điểm luôn giấu kỹ bên trong.
Dâng lên bằng hai tay trước mặt Cao Khanh Hoà.
Cô bé thầm nghĩ, bảng điểm này ngay cả ba mẹ cũng chưa từng thấy đâu.
“Toán 109, Văn 110, Chính trị 90, Hoá học 80... Không tệ, chỉ có môn Tiếng Anh là hơi kém.”
Cao Khanh Hoà hài lòng đặt bảng điểm xuống, dặn dò em gái út:
“Lát nữa chị mua về cho em vài băng cassette học Tiếng Anh, sáu tháng cuối này chúng ta tăng tốc, cố gắng nâng điểm Tiếng Anh từ 70 lên trên 100 điểm.”
“Chị, em...” Cao Khanh Nha muốn nói gì đó.
Cao Khanh Hoà mạnh mẽ cắt lời: “Đừng có mặc cả với chị, em phải là sinh viên đại học đầu tiên của gia đình mình, tất cả vinh quang của cả nhà đều đặt trên vai em, em phải tin tưởng vào bản thân mình.”
Cao Khanh Nha: “Chị, em muốn nói là, nhà mình không có máy cassette để phát băng từ.”
Cao Khanh Hoà: “...”
“Chị cả, chị có tiền không?”
Cao Khanh Hoà rơi vào trầm tư.
Cô có tiền không?
Hình như là có một chút... nhỉ?
Tối hôm đó, hai chị em lục tung mọi nơi có thể giấu đồ trong nhà.
Đáng mừng thay, họ tìm thấy được ba đồng bảy hào năm xu từ trong vỏ gối của Cao Khanh Hoà.
Nhìn vẻ mặt ngượng nghịu của em gái út, Cao Khanh Hoà hào phóng rút bảy hào năm xu nhét vào tay cô bé.
“Cầm lấy, ở trường ăn uống tốt vào, bồi bổ trí não nhiều hơn.”
Cao Khanh Nha: Cô bé nên vui hay không vui đây?
Câu trả lời dĩ nhiên là vui rồi!
Đây là lần đầu tiên chị cả cho cô bé tiền tiêu vặt, anh hai còn không có, là phần riêng độc nhất vô nhị đấy!
Đêm đó, đèn trong phòng hai chị em sáng mãi đến nửa đêm.
Cao Khanh Nha vừa làm bài tập vừa ôm chặt bảy hào năm xu trong lòng, chỉ hận không thể ăn hết sách vở vào bụng.
Cô bé muốn thi đại học!
Cô bé muốn trở thành vinh quang của chị cả!
...
Cao Khanh Hoà ngủ một giấc ngon lành trên chiếc giường gỗ thơm mùi rơm và nắng.
Sáng sớm, khoảng hơn năm giờ, Cao Khanh Nha đã thu dọn đồ đạc quay lại trường học.
Học sinh lớp Chín hai tuần mới được nghỉ trọn vẹn một ngày cuối tuần, hết thời gian là phải trở lại trường.
Cao Khanh Nha đi nhẹ nhàng, cũng không gọi người nhà dậy, Cao Khanh Hoà ngủ cho đến khi tự tỉnh giấc.
Mặc quần áo xuống giường, cô lấy nửa mảnh gương vỡ trên bàn của em gái út để soi vết thương trên trán.
Cục u đã hoàn toàn xẹp xuống, vết bầm tím cũng tan đi một nửa.
Ước chừng hai ngày nữa là sẽ lành hẳn.
Cao Khanh Hoà ôm chiếc ca men sứ nhanh chóng đánh răng rửa mặt, bôi thuốc lên vết thương của mình.
Cô tập thể dục thẩm mỹ hai mươi phút trong sân.
Uống sữa nóng bà nội pha, ăn một củ khoai lang hấp rồi trở về phòng.
Cao Khanh Hoà nằm trên giường, suy nghĩ xem gia đình mình có thể làm gì để kiếm tiền.
Sau sự ngượng ngùng của vụ ba đồng bảy hào năm xu đêm qua, cô nhận ra sâu sắc rằng gia đình đang rất thiếu tiền.
Ba cô là giáo viên tiểu học của thôn, đã sớm đi đến trường để dọn dẹp.
Học sinh sắp khai giảng, ông ấy phải dọn dẹp phòng học sạch sẽ sau đó đến nhà những học sinh còn nợ học phí kỳ trước để đòi, tiện thể thăm gia đình.
Nói chung, ít nhất phải đến bữa tối mới về.
Một giáo viên xuất sắc tận tâm tận tụy như vậy mà không được bình bầu danh hiệu tiên tiến để nhận tiền thưởng thì có hợp lý không?
Lát nữa phải bảo ba đi đến nhà trưởng thôn tranh thủ, trước hết là chuyển công tác thành nhân viên chính thức.
Có biên chế, lương bổng và phúc lợi cũng sẽ tăng lên.
Còn mẹ cô, lúc này đang làm miến khoai lang trong bếp.
Cao Khanh Hoà trèo ra khỏi giường, chạy vào bếp, vòng quanh Hoàng Anh hỏi:
“Mẹ, miến khoai lang này bán được bao nhiêu tiền một cân ạ?”
“Cái này còn tùy thuộc vào người mua, nếu họ xuống thôn thu mua đồng loạt thì là một đồng hai hào một cân, tự mình mang ra thị trấn bán thì là một đồng năm hào một cân.”
Hoàng Anh thấy lạ: “Con hỏi cái này làm gì?”
Cao Khanh Hoà cười không giải thích, chỉ hỏi: “Vậy chi phí cho một cân miến khoai lang này là bao nhiêu ạ?”
“Chi phí?” Hoàng Anh chưa bao giờ tính toán: "Toàn là khoai lang nhà mình trồng ngoài ruộng, không tốn tiền.”
Không tốn tiền?
Thời gian và sức lao động cũng là chi phí chứ.
Cao Khanh Hoà: “Mẹ, một bát phở miến khoai lang ở huyện có thể bán năm hào, một cân miến có thể làm được năm bát, nếu thêm chút thịt băm vào có thể bán thêm một hào nữa, như vậy một cân miến có thể bán được ba đồng, gấp đôi rồi đó.”
“Hay là mẹ ra huyện mở một quầy hàng, tiện thể bán thêm khoai lang nướng hay gì đó nữa, chắc chắn sẽ kiếm được nhiều hơn.”
Hoàng Anh cuối cùng cũng quay đầu nhìn con gái: “Bảo bối của mẹ, mẹ đâu có thời gian rảnh rỗi để đi bán miến khoai lang, công việc nhà này đã bận rộn không xuể rồi.”
“Với lại làm miến khoai lang này rất phiền phức, thà mua sẵn còn hơn, tự mình làm thì mệt chết đi được!”
Cao Khanh Miêu, kẻ lười biếng này cuối cùng cũng chịu dậy, vừa thò đầu vào bếp.
Thì thấy chị cả cậu ta đầy phấn khích chỉ vào mình.
“Mẹ, để Miêu Miêu đi bán đi! Dù sao em ấy cũng là người thất nghiệp.”
Cao Khanh Miêu: Hả? Bán? Cậu ta bán cái gì? Cậu ta có cái gì để bán chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)