Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Khanh Hoà!”
Chu Chính Hoa đuổi theo, hiện tại anh ta thực sự hoảng loạn.
Bởi vì ánh mắt Cao Khanh Hoà nhìn anh ta lúc rời đi thật sự quá mức lạnh nhạt khiến anh ta thấy kinh hãi.
Cao Khanh Hoà là người có lòng ghen tị rất mạnh, lại luôn tỏ ra mạnh mẽ trong mọi chuyện, sao cô ấy lại có thể nói ra câu “Chúc phúc hai người” như vậy?
Chắc chắn là đã có chuyện gì xảy ra trong thời gian anh ta học ở huyện.
Nếu không Cao Khanh Hoà không thể dùng ánh mắt lạnh lùng như vậy nhìn anh.
Ban đầu anh ta chỉ không muốn công khai mối quan hệ với Cao Khanh Hoà, sợ Âu Dương Yến về nói lung tung.
Nhưng anh ta chưa từng nghĩ đến việc cắt đứt quan hệ với cô.
Hơn nữa, anh ta cũng không ngờ Cao Khanh Hoà lại để tâm đến chuyện này đến vậy.
Nếu biết trước sẽ xảy ra thế này, anh ta nhất định đã chính thức giới thiệu mối quan hệ của hai người.
Chu Chính Hoa hoảng đến mức quên mất Âu Dương Yến còn ở bên cạnh, cứ thế mặc kệ tất cả đuổi theo.
“Anh Lý, đi nhanh lên.”
Cao Khanh Hoà thúc giục, như sợ bị thứ gì đó không tốt bám vào người.
Lý Kiến Thiết nhìn Chu Chính Hoa đang đuổi theo rồi lại nhìn Cao Khanh Hoà.
Anh ta nghi ngờ hỏi: “Đi thật sao?”
Chắc chắn đây không phải là trò đùa giỡn của cặp đôi trẻ chứ?
Cao Khanh Hoà: “Đi!”
Lý Kiến Thiết đầy vẻ hiếu kỳ: “Thật sự chia tay rồi à?”
Cao Sùng Nghĩa thấy con gái không vui, bực bội quát: “Lề mề gì thế, bảo đi thì cứ đi!”
Dù sao cũng là chú mình nên Lý Kiến Thiết không dám nói hai lời, lập tức khởi động xe, để lại cho Chu Chính Hoa một làn khói bụi "ùm" rồi chạy mất. Chu Chính Hoa không kịp để tâm đến bụi, vội vàng đuổi theo thêm vài bước.
Thấy chiếc xe ba bánh "oang oang" chạy nhanh hơn cả máy bay, anh ta mới thở hổn hển dừng lại.
Mắt đầy vẻ hối hận.
Anh ta tức giận chỉ vì một người bạn học cùng trường cán bộ mà đã chọc giận người phụ nữ đối xử tốt với mình nhất và cũng là người anh ta thích nhất.
Mặc dù Khanh Hoà tính khí tệ, người yếu đuối, nhưng cô lại đối với anh ta hết lòng hết dạ.
Cô cũng sẵn lòng cúi đầu trước anh, thỉnh thoảng còn dịu dàng, ngoan ngoãn.
Không nói gì khác, chỉ cần cô đứng bên cạnh với khuôn mặt xinh đẹp mong manh đó thôi, đã có thể mang lại cho anh ta vô số ánh mắt ghen tị lẫn ngưỡng mộ.
Nói thẳng ra, có một người phụ nữ như vậy đứng bên cạnh mới khiến anh ta được vẻ vang.
Điều đó thỏa mãn cực độ sự tự ti dẫn đến tự phụ của anh ta vì xuất thân từ nông thôn và gia cảnh nghèo khó.
Chỉ có người phụ nữ như Cao Khanh Hoà mới xứng đáng đứng cùng anh ta.
Còn Âu Dương Yến lúc này đang quan tâm đuổi theo, chua chát chất vấn anh ta: “Không phải chỉ là cô em gái hàng xóm thôi sao? Sao anh lại căng thẳng vì cô ta thế?”
Cô ta chẳng qua chỉ là một người phụ nữ hời hợt bị thu hút bởi hình tượng vĩ đại, quang minh, chính trực mà anh ta cố tình thể hiện ra.
Còn Cao Khanh Hoà, cô đã chứng kiến những lúc anh ta thất thế nhất, đã cùng anh ta vượt qua những tháng ngày ngượng nghịu, non nớt đó.
“Anh Chu, anh không sao chứ?”
Âu Dương Yến lo lắng nhìn khuôn mặt tối sầm của anh ta, hỏi khẽ.
Chu Chính Hoa quay đầu lại lạnh lùng liếc cô ta một cái.
Tất cả đều tại người phụ nữ này, nếu không phải cô ta khăng khăng đòi đi cùng, sao anh ta lại khiến Khanh Hoà tức giận được.
Mặc dù sự lạnh lùng trong mắt Chu Chính Hoa nhanh chóng bị anh ta che giấu, nhưng trong một khoảnh khắc vẫn khiến Âu Dương Yến vẫn kinh hãi.
Cô ta chợt cảm thấy người đàn ông trước mặt hơi đáng sợ, cô ta không thể nhìn thấu được anh ta đang nghĩ gì.
Chu Chính Hoa khách sáo nói: “Cô Âu Dương, tôi có việc phải về nhà ngay, hôm nay không thể cùng cô đến thư viện được, cô tự mình đi đi.”
Nói xong, không đợi Âu Dương Yến mở lời, anh ta quay người bước nhanh về phía bến xe khách huyện.
Trời đã rất tối rồi.
Mỗi ngày chỉ có hai chuyến xe buýt từ đội hai thôn Thượng Hà đến huyện.
Một chuyến khởi hành từ thôn lúc sáu giờ sáng đến huyện và một chuyến quay về thôn lúc ba rưỡi chiều từ huyện.
Chu Chính Hoa, người một lòng muốn quay về giải thích với Cao Khanh Hoà.
Hoàn toàn mặc kệ Âu Dương Yến đang đứng bên đường, ấm ức đến mức đôi mắt đỏ hoe.
...
Năm 1989, con đường từ huyện Khánh đến thôn Thượng Hà chưa được trải nhựa, toàn là đường đất vàng.
Rung lắc suốt cả đoạn đường, Cao Khanh Hoà quấn mình trong chiếc chăn mỏng mà bố mẹ mang đến nên cô không thấy lạnh.
Cô nhắm mắt lại giả vờ ngủ, cứ thế ngủ thẳng đến cửa nhà.
Hai ngày nay xảy ra chuyện ly kỳ như trọng sinh, lại phải đấu trí với Hệ thống, tinh thần luôn trong trạng thái căng thẳng cao độ.
Bây giờ đã cắt đứt quan hệ với Chu Chính Hoa, cuộc sống tươi đẹp đang chờ phía trước. Cuối cùng cô cũng có thể yên tâm nghỉ ngơi.
Hệ thống cũng khá biết điều, không xuất hiện quấy rầy cô.
Nhưng nó làm cho những người trong gia đình cô phải chịu đựng.
Hoàng Anh và Cao Sùng Nghĩa liếc nhau, muốn nói rồi lại thôi, thôi rồi lại muốn nói.
Cao Khanh Miêu và Cao Khanh Nha cũng nhìn nhau trân trân, cả hai đều muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi.
Cuối cùng Cao Khanh Nha không nhịn được, trước khi vào nhà đã mạnh dạn hỏi ra nghi ngờ trong lòng:
“Chị cả, chị và người yêu Chu Chính Hoa không hẹn hò nữa hả?”
Bốn cặp mắt đồng loạt nhìn về phía Cao Khanh Hoà.
Cao Khanh Hoà đính chính cho em gái út: “Nhớ kỹ, chị chưa bao giờ hẹn hò với anh ta, giữa bọn chị vô cùng trong sạch, ngay cả tay cũng chưa từng chạm vào, anh ta chỉ là hàng xóm của chúng ta.”
Cao Khanh Nha và Cao Khanh Miêu há hốc mồm kinh ngạc.
Cao Sùng Nghĩa và Hoàng Anh lại chợt thở phào nhẹ nhõm.
Hoàng Anh lườm con gái út một cái đầy cảnh cáo: “Vốn dĩ là như vậy, Nha Nhi con đừng nói bậy làm hư danh tiếng của chị con!”
Cao Khanh Nha lẩm bẩm gật đầu: “Con biết rồi.”
Mặc dù bị sốc trước sự dứt khoát lần này của Cao Khanh Hoà, nhưng cả gia đình nhanh chóng vui vẻ trở lại.
Chia tay rồi thì tốt quá!
Tuy Chu Chính Hoa nhìn có vẻ không tệ nhưng bà mẹ góa của anh ta không phải là người dễ đối phó.
Từ nhỏ Cao Khanh Hoà có đồ ăn ngon hay thức uống bổ dưỡng gì đều mang sang nhà bên.
Lúc người nhà mình còn chưa đủ ăn, cô đã nuôi Chu Chính Hoa béo trắng như em bé phúc lộc trong tranh.
Thấy hai người lớn lên, Chu Chính Hoa học giỏi, ngày càng có tiền đồ.
Đỗ đại học ở Thủ đô, trở thành sinh viên đại học đầu tiên của đội hai đi học xa.
Gia đình cô cũng thầm vui mừng, mặc định Chu Chính Hoa là con rể tương lai.
Ngay cả bà mẹ góa của nhà họ Chu bên cạnh cũng nói Cao Khanh Hoà có mệnh vượng phu mang lại may mắn cho chồng.
Hàm ý trong lời nói của bà ta là đã ngầm chấp nhận Cao Khanh Hoà làm con dâu tương lai.
Hai gia đình đều hiểu ý nhau, đã đi lại như thông gia.
Nhưng sau khi Chu Chính Hoa tốt nghiệp và đi làm, tình hình bắt đầu thay đổi.
Đầu tiên là cậu trai Chu Chính Hoa này, nửa năm nay về thôn không chủ động đến nhà đề cập đến chuyện hôn sự của hai người, đối ngoại cũng không bao giờ nói mình đang hẹn hò với Cao Khanh Hoà.
Sau đó là mẹ góa của nhà họ Chu.
Trước đây, khi gặp Cao Khanh Hoà thì một tiếng gọi bảo bối, hai tiếng gọi con gái tốt, thỉnh thoảng còn mang trứng gà sang bảo cô ăn nhiều vào để bồi bổ.
Khi Cao Khanh Hoà tốt nghiệp cấp ba vẫn chưa tìm được việc làm, bà ta còn khuyên cô cứ ở nhà thêm hai năm không cần vội, cứ yên tâm ở nhà chờ Chính Hoa nhà bà tốt nghiệp về kết hôn.
Nhưng từ khi Chu Chính Hoa tốt nghiệp được phân công về làm Bí thư thôn, mẹ Chu không bao giờ bước chân qua cửa nhà họ Cao nữa.
Chưa kể đến trứng gà, ra ngoài gặp Cao Khanh Hoà là bà ta lại hỏi cô đã tìm được việc làm chưa, cứ nhàn rỗi mãi thế này không được. Bà ta còn bắt đầu chỉ trỏ cách ăn mặc của Cao Khanh Hoà.
Màu đỏ quá lòe loẹt, váy liền thân quá hở hang, thậm chí đi dép sandal bà ta cũng yêu cầu Cao Khanh Hoà về nhà phải đi tất vào.
Phải học làm việc nhà, phụ nữ không biết nấu ăn thì làm sao được?
Sau này kết hôn thì để chồng con đi uống gió Tây Bắc à?
Ý tứ trong lời nói của bà ta là Cao Khanh Hoà không có việc làm, không biết làm việc nhà, lại còn ăn mặc lòe loẹt, chẳng giống một người hiền thê lương mẫu chút nào.
Không xứng với người con trai Bí thư thôn là sinh viên đại học của bà ta nữa.
Vợ chồng Cao Sùng Nghĩa nhìn con gái không hề hay biết gì, đều lo lắng cô cứ cố chấp như vậy sau này kết hôn với Chu Chính Hoa sẽ phải chịu uất ức.
Bây giờ thì tốt rồi, hôm nay Chu Chính Hoa tự mình gây ra chuyện này khiến hai đứa chia tay.
Thật sự là Cả Thế Gian đều Chúc Mừng!
Cao Sùng Nghĩa: “Mẹ! Chúng con về rồi!”
Cao Khanh Miêu và Cao Khanh Hoà: “Bà, chúng con đã đón chị cả về rồi ạ!”
Dưới sự che chở cẩn thận đến mức hơi quá mức của bố mẹ và em trai, em gái, Cao Khanh Hoà đầy mong đợi bước vào nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






