Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bắp ngô khó chia, Hoàng Anh bảo giữ lại để ba chị em tự chia nhau mà ăn.
Ba mẹ con chia nhau khoai lang, mỗi người một miếng ăn rất ngon miệng.
Họ không để ý đến ba người đang tiến lại gần từ bên cạnh.
“Chị cả, chị xem em dẫn ai đến thăm chị này!”
Cao Khanh Nha nhảy tưng tưng xuất hiện trước mặt Cao Khanh Hoà làm cô giật mình đánh rơi củ khoai lang đang ăn dở xuống đất.
Cao Khanh Miêu ngước mắt nhìn về phía sau lưng em gái út.
Nhìn thấy Chu Chính Hoa mặc áo khoác hành chính màu đen và một phụ nữ trẻ lạ mặt mà cậu không quen, cậu thầm kêu không ổn.
Cậu ta vội vàng quay đầu nhìn về phía sau, thấy chị cả nhà mình không nhanh không chậm nhặt củ khoai lang rơi dưới đất lên thổi phù một cái rồi cho vào miệng ăn hết.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Cao Khanh Miêu luôn cảm thấy chị cả ăn miếng khoai lang này một cách rất hung hãn.
Nhưng nhìn kỹ, chị cả cậu lại không hề tỏ ra bận tâm một chút nào vì sự xuất hiện của một cô gái trẻ đẹp bên cạnh Chu Chính Hoa.
“Dì Anh.” Chu Chính Hoa cười chào Hoàng Anh.
Đối với thanh niên nhà bên này, Hoàng Anh vẫn khá quý mến, nếu không bà đã không ngầm đồng ý cho con gái lớn nhà mình qua lại không rõ ràng với anh ta.
Nhưng nghĩ đến việc con gái lớn lần này ngất xỉu nhập viện mà rõ ràng là anh ta đang ở trong huyện nhưng không hề xuất hiện.
Nụ cười nhiệt tình của Hoàng Anh lập tức tắt ngúm, bà nghi ngờ nhìn cô gái trẻ bên cạnh Chu Chính Hoa.
Nhận thấy ánh mắt của Hoàng Anh, cô gái mỉm cười với bà một cách thân thiện nhưng vẫn giữ khoảng cách.
Nhưng sự khinh thường trong đáy mắt cô ta vẫn không thể hoàn hảo che giấu được.
Cô ta trông cùng tuổi với Cao Khanh Hoà, dáng người không cao lắm, chỉ khoảng một mét năm lăm, trông khá thanh tú.
Nhưng cô ta ăn mặc hợp thời trang, mặc một chiếc áo khoác dạ màu vàng ngỗng, tóc uốn lượn sóng lớn, đeo bờm nhựa màu trắng và mang một chiếc túi da nhỏ màu đỏ.
Trẻ trung xinh đẹp, toát lên khí chất tự tin phóng khoáng mà những cô gái ở tỉnh lẻ không có.
Những nam thanh nữ tú đi ngang qua không khỏi ngoái lại nhìn cô ta thêm vài lần.
Cảm nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ đó, cô ta càng kiêu hãnh hơi ngẩng cằm, mang theo hai phần địch ý đánh giá Cao Khanh Hoà.
Tuy nhiên, cô ta nhanh chóng nhận ra những ánh mắt ghen tị hướng về mình.
Khi chuyển sang người Cao Khanh Hoà, người đang mặc chiếc áo khoác đỏ và quần dài đen rất quê mùa, ánh mắt đó ngay lập tức biến thành kinh ngạc.
Ngay cả chính cô ta cũng sinh ra một chút cảm giác tự ti trước vẻ đẹp có tính công kích cao đó.
Cao Khanh Hoà có vóc dáng cao ráo, chiếc áo khoác đỏ và quần đen được cô mặc lên lại mang cảm giác thời trang cổ điển.
Bím tóc tết lỏng lẻo buông hờ trên vai, sắc mặt chưa hồi phục nên hơi tái nhợt, môi không cần son vẫn đỏ, đôi mắt sáng ngời như nước mùa thu dường như chứa đựng sự ngây thơ.
Nhận thấy trên trán cô vẫn còn một vết bầm tím rõ ràng lại càng khiến người ta thêm xót xa.
“Khanh Hoà.” Chu Chính Hoa quan tâm bước tới: "Em không sao chứ?”
Anh ta có một khuôn mặt hiền lành, là hình tượng cứng rắn và dương cương phù hợp với thẩm mỹ lúc bấy giờ. Đôi lông mày rậm rạp khiến anh ta trông vô cùng chính trực.
Là sinh viên đại học cuối những năm tám mươi, sau khi tốt nghiệp được sắp xếp xuống cơ sở làm Bí thư thôn để mạ vàng kinh nghiệm.
Lại được lãnh đạo cấp trên đánh giá cao, đặc biệt sắp xếp vào Trường Cán bộ Huyện để học tập bồi dưỡng.
Đang ở thời kỳ tinh thần phấn chấn, trong ánh mắt tràn đầy dã tâm chuẩn bị vẫy vùng, quả thực anh ta có sức hút hơn những người thuộc thế hệ thứ hai tầm thường cùng thời.
Cao Khanh Hoà thừa nhận, gu chọn đàn ông của cô quả thực rất tốt.
Không xét đến nhân phẩm, dù là Chu Chính Hoa trước mắt hay Giang Bão Hải sau này, ít nhất trông họ đều rất dễ nhìn.
Cô cứ tưởng khi gặp lại Chu Chính Hoa của bốn mươi năm trước, cô sẽ có những cảm xúc cực kỳ dữ dội.
Có lẽ cô còn không kiềm chế được xông lên đánh anh ta một trận.
Nhưng trên thực tế, nhìn thấy người đàn ông trước mắt bày tỏ sự quan tâm đến mình.
Cao Khanh Hoà chỉ cảm thấy may mắn.
Quay lại tuổi hai mươi thật tốt, cô có thể sống một cuộc đời không còn bị ảnh hưởng bởi tra nam nữa.
“Trán sao lại sưng thành ra thế này...”
Chu Chính Hoa thực sự đau lòng, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm.
Cao Khanh Hoà nghiêng đầu tránh khỏi bàn tay định vươn tới kiểm tra trán cô.
Động tác của Chu Chính Hoa khựng lại, anh ta nhìn cô một cái.
Thấy khuôn mặt cô không biểu cảm, anh ta nghĩ cô đang giận vì anh ta không đến thăm cô kịp thời.
Vốn dĩ cô có tính cách như vậy, bất kể có người ngoài hay không, nói giận dỗi là giận dỗi.
Chu Chính Hoa bất lực rút tay về, chủ động giới thiệu cô gái trẻ thời thượng bên cạnh mình.
“Đây là đồng chí Âu Dương Yến, giáo viên mới đến trường cấp ba huyện, cùng học lớp bồi dưỡng với anh ở Trường Cán bộ.”
Chu Chính Hoa giới thiệu Cao Khanh Hoà với Âu Dương Yến: “Đây là em gái nhà hàng xóm của tôi, chúng tôi lớn lên cùng nhau.”
Em gái nhà hàng xóm?
Cao Khanh Miêu và Cao Khanh Nha đồng thời kinh ngạc nhìn Chu Chính Hoa một cái.
Không phải nên nói là người yêu sao?
Cả đội hai thôn Thượng Hà đều biết, chị cả đang đợi sinh viên đại học Chu Chính Hoa này tốt nghiệp về kết hôn.
Tuy hai người chưa từng công khai mối quan hệ nam nữ nhưng trong mắt hai gia đình họ Cao và họ Chu, hai người họ đang trong giai đoạn hẹn hò.
Vậy mà trong mắt Chu Chính Hoa, chị cả chỉ là cô em gái hàng xóm tốt bụng thôi sao?
Bụng Cao Khanh Nha bỗng bốc lên một ngọn lửa, cô bé muốn mở miệng nhắc nhở Chu Chính Hoa.
Bị Cao Khanh Miêu ngăn lại.
Cao Khanh Nha thì thầm: “Anh làm gì thế?”
Cao Khanh Miêu không nói gì, chỉ nhắc cô bé xem phản ứng của chị cả.
Chu Chính Hoa cũng nhận thấy hành động nhỏ của Cao Khanh Nha, anh ta chột dạ liếc nhìn Cao Khanh Hoà.
Theo sự hiểu biết của anh ta về cô, chắc chắn cô sẽ không vui.
Nhưng trên thực tế, anh ta nói vậy cũng không sai, hai người họ chưa bao giờ chính thức công khai.
Nhìn thấy ánh mắt an ủi Chu Chính Hoa ném tới, khóe môi Cao Khanh Hoà nở một nụ cười đúng mực.
Đúng rồi, anh ta biết Khanh Hoà hiểu anh ta mà.
Chu Chính Hoa đang định thở phào nhẹ nhõm.
Thì nghe thấy Cao Khanh Hoà khách sáo nói: “Đúng vậy, tôi và Chu Chính Hoa chỉ là hàng xóm bình thường chúng tôi không có bất kỳ quan hệ gì.”
“Trước đây không có, sau này cũng sẽ không có.” Cao Khanh Hoà cố ý bổ sung.
Tim Chu Chính Hoa chấn động, kinh ngạc nhìn cô: “Khanh Hoà?”
Cao Khanh Hoà không nhìn anh ta, cứ như thể họ thực sự chỉ là hàng xóm bình thường.
Âu Dương Yến mừng thầm trong lòng, ánh mắt địch ý lập tức biến mất, tiến lên hai bước chìa tay về phía Cao Khanh Hoà.
“Chào Khanh Hoà, xin hỏi cô làm việc ở đâu? Sau này có thời gian mọi người có thể cùng nhau đi chơi, tôi muốn tìm hiểu thêm về anh Chu.”
Nói xong, cô ta xấu hổ nhanh chóng liếc nhìn Chu Chính Hoa.
Dù là người mù cũng có thể thấy Âu Dương Yến thích Chu Chính Hoa.
Cao Khanh Hoà lắc đầu: “Hẹn gặp thì thôi đi, cô muốn tìm hiểu Chu Chính Hoa thì nên hỏi chính anh ta, tôi và anh ta không quen thân.”
“Khanh Hoà, em giận rồi sao?”
Chu Chính Hoa cười ngượng, sợ Cao Khanh Hoà nói ra điều gì đó không hay.
Anh ta giành nói trước để xin lỗi, nói rằng anh ta nên đến thăm cô sớm hơn nhưng công việc bận rộn quá nên không thể kịp thời đến được.
Cao Khanh Hoà mỉm cười lịch sự: “Không sao, tôi lại không phải là người gì của anh.”
Chiếc xe ba bánh đã tới.
Từ trên xe Cao Sùng Nghĩa gọi to bảo mẹ con họ lên xe.
Thấy Chu Chính Hoa cũng ở đó, ông đang định chào hỏi người con rể tương lai có sự nghiệp thành công này thì thấy Âu Dương Yến trẻ trung xinh đẹp bên cạnh anh ta.
Nhìn lại bầu không khí kỳ quặc giữa vợ và các con.
Cao Sùng Nghĩa dứt khoát gạt bỏ ý định chào hỏi Chu Chính Hoa, gọi con trai và con gái út đỡ chị cả lên xe, về nhà thôi.
“Chúc hai người hạnh phúc.”
Cao Khanh Hoà cười nhẹ nhàng với đôi nam nữ tương lai sẽ trở thành vợ chồng trước mặt.
Cô kéo người mẹ đang mù mờ lên xe.
Cao Sùng Nghĩa lớn tiếng quát hai anh em đang ngây ra: “Không muốn đi xe thì hai đứa tự đi bộ về!”
Đừng mà!
Cao Khanh Miêu và Cao Khanh Nha vội vàng leo lên xe ba bánh.
(cái này mình không hiểu nè, ở Chương đầu thì tác giả bảo nữ chính là Hách Hoa Bình, bây giờ bảo người sao này là vợ của Chu Chính Hoa lại là Âu Dương Yến, méo hiểu mịa gì)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







