Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

80, Nữ Bác Sĩ Tái Hôn Quân Nhân, Chồng Trước Cầu Xin Tha Thứ Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Hai người vẫn còn đang ôm nhau tận hưởng thì bên ngoài vang lên một tiếng gọi: “Trần Diễm, cô có nhà không? Cho bác mượn cái rổ nhé!”

Nói xong đã nghe tiếng bước chân đi vào sân. Hai người nghe giọng quen liền giật mình.

Cao Nhị Sơn cuống quýt nói: “Là mẹ tôi tới rồi!” rồi vội vàng mặc quần áo.

Trần Diễm vội đáp: “Dạ có ạ, cái rổ trong bếp, bác vào lấy nhé!”

“Ngại quá...” Bà vừa nói vừa bước vào nhà...

Hai người nghe tiếng chân càng lúc càng gần, không dám thở mạnh. Côta vội mở tủ quần áo, đẩy anh ta vào trong, ra hiệu đừng phát ra tiếng động.

Anh ta vừa kịp trốn xong thì bà mẹ đã bước vào phòng...

Bà cụ bước vào, thấy Trần Diễm vẫn còn mặc đồ nhưng giường chiếu thì rối tung, mặt mày hoảng hốt, áo sơ mi chỉ cài mỗi một nút. Là người từng trải, bà hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra. Nhìn về phía tủ, qua khe hở thấy lộ ra một mảnh vải xám, bà lập tức bước lên một bước.

Trần Diễm thấy bà nhìn chằm chằm vào cái tủ, vội vàng nhảy xuống giường, lưng tựa vào cánh tủ, lắp bắp: “Bác ơi, cháu thấy người hơi mệt, nên ngủ hơi sâu... vừa mới tỉnh thôi.”

“Ờ, người trẻ phải chú ý sức khỏe.” Bà liếc nhìn cái tủ lần nữa, rồi xoay người rời khỏi phòng.

Trước khi đi, bà còn ngoái lại nói với Trần Diễm: “Tôi có việc, về trước đây.”

Cao Nhị Sơn nghe thấy mẹ đã rời đi, bèn chui ra khỏi tủ, thở hổn hển: “Sắp ngộp chết rồi đấy. Mẹ tôi đi rồi.” Anh ta nhìn Trần Diễm, nói nhanh: “Tôi đi trước nhé!” rồi lập tức cất bước rời đi.

“Mày hỏi tao sao lại ở đây à? Mày làm cái chuyện xấu hổ đó cả làng đều biết rồi, tao còn mặt mũi nào nhìn ai nữa hả?” Bà nói rồi cúi xuống nhặt cành cây dưới đất, quật thẳng vào người Cao Nhị Sơn, miệng không ngừng mắng: “Thằng con bất hiếu!”

Cao Nhị Sơn để mặc mẹ đánh, không phản kháng. Một lúc sau bà lại gào lên: “Tao không nói chuyện mày qua lại với quả phụ kia nữa nhưng mà giữa ban ngày ban mặt, mày cũng không biết xấu hổ à?”

“Mẹ, con biết lỗi rồi...” Cao Nhị Sơn nhìn mẹ mình tức giận đến run rẩy.

“Về nhà rồi nói tiếp.”

Hai người vừa cãi vừa đi về phía nhà mình.

Lâm An Nhiên nghe thấy tiếng cổng lớn mở, đoán chắc là Cao Nhị Sơn đã về nhưng cô chẳng có ý định bước ra ngoài.

“Đóng cửa vào đi!”

Lâm An Nhiên đang ở trong bếp, nghe thấy giọng nói ấy mà toàn thân dựng hết cả gai ốc, sợ đến nỗi rùng mình. Cô vội điều chỉnh lại tâm trạng, giữ vững bình tĩnh, bước ra khỏi bếp.

Cô nở nụ cười: “Mẹ đến rồi ạ?”

Bà cụ nhìn cô một cái, mắt ánh lên vẻ bất ngờ mới có một thời gian không gặp mà cô gái này gầy đi nhiều, lại càng thêm xinh đẹp. Ánh mắt bà đảo một vòng, tìm một cái ghế trong sân rồi ngồi xuống, giọng đanh lại: “An Nhiên, con với Nhị Sơn ra đây!”

Lâm An Nhiên nhanh chóng bước đến đứng trước mặt bà, Cao Nhị Sơn cũng đứng sát bên cạnh cô. Bà bắt đầu chỉ trích Lâm An Nhiên: “Con là vợ của Nhị Sơn, mà chẳng biết quản lý chồng, nó ra ngoài lăng nhăng, con cũng có phần trách nhiệm.”

Lâm An Nhiên nghe xong suýt nữa bật cười, trong bụng thầm chửi: “Con bà ra ngoài ong bướm, quay sang trách con dâu? Vô lý vừa thôi.”

Ai ngờ bà vẫn chưa dừng lại: “Con cưới về bao lâu rồi mà không sinh lấy một đứa con, đúng là chẳng ra gì!”

Lâm An Nhiên nghe mà tức đến nghẹn họng. Cô đâu thể tự mình sinh ra con được? Cô nhìn sang Cao Nhị Sơn, trong lòng vừa lo lắng vừa bực bội. Cao Nhị Sơn thì làm như không nghe thấy gì, nghe mẹ mắng chửi như đang xem kịch, thậm chí còn cười nhếch mép, chẳng hề có ý định ngăn lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc