Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô đẩy cửa bước vào, thấy anh đang nằm trên giường, mắt nhắm chặt, cô đi đến nói: “Em xem lại vết thương của anh một chút nhé?”
Lãnh Phong mở mắt, gật đầu.
Lâm An Nhiên thấy anh đồng ý, liền cởi áo anh ra. Nhìn thấy băng gạc đã thấm đầy máu, cô cau mày trách: “Sao lại thế này? Lại chảy máu rồi.”
Anh thấy cô lo lắng, nói: “Lúc nãy gấp quá... nên...”
Lâm An Nhiên vừa nghe đã đoán được chuyện gì xảy ra. Cô nhanh chóng thay băng mới, khử trùng, cố định lại, động tác thuần thục trôi chảy. Một lọn tóc khẽ lướt qua da anh, ngưa ngứa, tim khẽ run. Anh cố gắng kiềm chế bản thân, không nhìn vào cảnh xuân thấp thoáng dưới cổ cô khi cô cúi đầu.
Anh che giấu lúng túng, ho khan hai tiếng.
Lâm An Nhiên tưởng anh bị nhiễm trùng sốt lên phổi, vội đặt tay lên trán anh, hơi ngập ngừng: “Trán anh không nóng, chắc là không sao.” Nói xong cô lại bắt mạch, tim đập hơi nhanh, chừng khoảng 110.
Cô nghi ngờ nói: “Lạ thật, trán thì không sốt mà tim lại đập nhanh thế.” Cô nghĩ: không lẽ mình sai? Nhưng đâu có lý do gì... Lâm An Nhiên mải chăm chú khám bệnh, không nhận ra ánh mắt nóng rực của anh đó không phải cơn sốt, mà là... dục vọng.
Lãnh Phong ban đầu chỉ nghĩ là thay băng thôi nhưng dưới bàn tay cô, anh dần mất kiểm soát, cả người nóng ran, ánh mắt dán chặt vào từng đường cong trên người cô.
Anh vội vàng nhắm mắt nhưng vừa nhắm lại thì trong đầu toàn là hình ảnh cơ thể cô. Anh không nhịn nổi nữa, bất ngờ kéo cô lại: “An Nhiên, anh thích em!” Nói xong thì ôm lấy sau đầu cô, hôn lên đôi môi đỏ mọng, cảm nhận hương thơm mát lạnh nơi đầu lưỡi.
Lâm An Nhiên bị nụ hôn bất ngờ dọa sợ, cô vùng vẫy muốn thoát nhưng lại như bị giam cầm, không sao giãy ra nổi, cô thấy hối hận. Cô dồn hết sức thoát khỏi anh, vung tay “chát” một cái thật mạnh.
Lãnh Phong lập tức bừng tỉnh, nói gấp: “Xin lỗi... anh không cố ý... anh...”
Lâm An Nhiên liếc nhìn anh, không nói một lời, quay người bỏ ra ngoài, “rầm” một tiếng đóng cửa. Cô nghĩ, cứ tưởng là chính nhân quân tử, ai ngờ là một con sói. Cô thấy hơi hối hận.
Lãnh Phong nhìn theo bóng lưng cô, chỉ muốn tự tát mình một cái: “Đúng là không ra gì!”
Cao Nhị Sơn đi theo Trần Diễm về nhà cô, hai người vừa đi vừa nghe thấy bà Lưu nói: “Ui chà, đi đâu thế kia? Có vợ rồi còn lăng nhăng cái gì, ăn trong bát ngó trong nồi, không biết xấu hổ à!”
Cao Nhị Sơn nghe xong thì bực: “Liên quan gì đến bà? Lo chuyện bao đồng.”
Trần Diễm bị mắng thì trong lòng cũng không dễ chịu. Nếu không phải chồng cô mất sớm, một mình cô sống chẳng dễ dàng gì, một người đàn bà không nơi nương tựa thì sống thế nào? Cô ta cười nói với Cao Nhị Sơn: “Đi thôi, họ nói gì thì mặc kệ, mình chẳng quản được miệng người ta đâu.”
“Ừ.” Cao Nhị Sơn đáp lời nhưng trong lòng vẫn thấy có chút không ổn.
Vào nhà, Trần Diễm vội bày bữa sáng đã làm sẵn, lấy bánh nướng và chút dưa muối, nói: “Anh đói rồi phải không? Mau ăn đi.”
Anh ta nói: “Anh bằng lòng...”
Trần Diễm nghe xong thì phối hợp hết mình. Sau cuộc ân ái cuồng nhiệt, cô ta tựa đầu vào vai anh, ánh mắt dịu dàng: “Dù anh nói thật hay không, em cũng thích anh rồi.”
Cao Nhị Sơn châm điếu thuốc, hít sâu một hơi, nhả khói thành từng vòng, mắt nhìn xa xăm. Trần Diễm thấy anh ta không nói gì, cũng không lên tiếng, chỉ yên lặng dựa vào ngực anh ta, cảm nhận hơi thở của người đàn ông ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




